Đường Uyển cúi đầu liếc nhìn đuôi xe bị người đàn ông đâm vào, đèn xe phía sau cũng bị đâm nát, sắc mặt cô lập tức biến thành màu đen, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông đã nhận lỗi và có thái độ tốt, cô ngước mắt lên hỏi “Vậy ông thấy chúng ta nên thực hiện bồi thường? Hay là gọi bảo hiểm?”
Lúc này, các phương tiện từ phía sau đã ùn ùn kéo thành hàng dài, các tài xế thỉnh thoảng bấm còi, nóng nảy thúc giục bọn họ nhanh chóng giải quyết sự việc.
“Hay là chúng ta bồi thường đi Ở đây tôi có hai nghìn tệ, cô hãy cầm lấy trước.” Người đàn ông vừa nói vừa lấy ví tiền móc ra một chồng năm trăm tệ đưa cho Đường Uyển.
Đường Uyển cảm thấy thật tức cười, cô khoanh hai tay trước ngực, liếc mắt nhìn xấp tiền trong tay cười đàn ông, cười lạnh nói “ Tiên sinh, tôi thấy chúng ta vẫn nên gọi bảo hiểm thì hơn ”
Vừa nói, cô vừa móc điện thoại từ trong túi xách ra, bấm số gọi điện thoại cho công ty bảo hiểm.
Người đàn ông vì không đem theo bằng lái nên lập tức luống cuống “Đừng mà Tôi đưa cho cô thêm một nghìn tệ, ba nghìn tệ là đủ để cô sửa cái xe rồi đúng không ”
Đường Uyển không muốn cùng người đàn ông nói nhảm, nên cô nhất quyết bấm số của công ty bảo hiểm.
Người đàn ông bị Đường Uyển chọc tức, hắn ta giơ tay định giật lấy điện thoại trên tay cô, nhưng không ngờ lại bị Diệp Hạo Hiên ở phía sau siết chặt cổ tay.
Người đàn ông tức giận quay đầu, nhìn Diệp Hạo Hiên quát “Mày là cái thá gì? Bớt can thiệp vào chuyện của ông đây ”
Diệp Hạo Hiên liếc nhìn khuôn mặt đầy kinh ngạc của Đường Uyển, sau đó, khẽ nhếch môi nhìn người đàn ông nói “Chuyện này tôi quản là cái chắc rồi ” Nói xong, anh liền gia tăng lực đạo của bàn tay.
Sau đó, trong không trung truyền đến tiếng dây chằng cổ tay người đàn ông.
“A...”
Người đàn ông thống khổ kêu thảm thiết, sau đó mở miệng cầu xin tha thứ “Anh hùng tha mạng...anh hùng tha mạng...”
Đường Uyển đột nhiên thấy Diệp Hạo Hiên xuất hiện, còn ra mặt giúp đỡ mình, trong lòng liền âm thầm cảm động.
Anh không phải sớm đã đi rất xa rồi sao? Sao lại còn vòng quay lại?
Trong lúc cô còn đang nghi hoặc, nhân viên xử lý của công ty bảo hiểm đã có mặt tại hiện trường, sau đó thực hiện kiểm tra hiện trường, rồi đem xe cô đi sửa chữa.
“Sau này đừng có lái cái xe cùi kia của cô đi làm, trực tiếp ngồi xe đi làm cũng tôi là được ” Diệp Hạo Hiên liếc nhìn đuôi xe của bị đâm của Đường Uyên, rồi quay đầu lại nhìn cô nói.
Đường Uyển ngẩng đầu nhìn Diệp Hạo Hiên lạnh lùng châm chọc nói “ Cảm ơn tổng giám đốc Diệp thương yêu, tôi không chịu nổi đâu ”
Nói xong, cô liền đứng ra bên đường bắt taxi.
Diệp Hạo Hiên giận dữ liếc nhìn Đường Uyển một cái, sau đó quay trở lại xe của mình, nhấn ga, lái xe lao đi.
Đường Uyển thấy Diệp Hạo Hiên không để ý tới mình liền rời đi, trong lòng vô hình dâng lên một cảm giác mất mát, điều khiến cô thất vọng hơn cả là sau mười lăm phút cô vẫn không thể bắt được một chiếc taxi.
Hôm nay đúng là một ngày xui xẻo
Để tiết kiệm thời gian Đường Uyển đành phải vừa đi về phía trước vừa giơ tay ra để bắt xe, cô hy vọng có thể có một chiếc xe dừng trước mặt mình.
Đúng lúc này.
Chiếc xe của Diệp Hạo Hiên lần nữa trở lại, anh hạ kính ở cửa sổ xe xuống, thò đầu ra huýt sáo, sau đó nói với giọng điệu khinh bỉ “ Theo như tôi biết thì đoạn đường này rất khó bắt xe, nếu như cô không muốn dùng đôi giày cao gót kia lết đến công ty thì lên xe đi ”
Nói xong, anh thụt đầu lại, xoay người đưa tay mở cửa xe bên cạnh, thuận tiện giơ tay vỗ lên chiếc ghế bên cạnh ghế lái.
Được rồi, đàn bà thông minh không tính toán thua thiệt trước mắt.