Anh đi đến trước mặt cô, giống như thường ngày đi ngang qua cô như thể không nhìn thấy cô, nhưng khi anh đi ngang qua cô, cô lại nghĩ đến lời nói của nữ cảnh sát.
Theo điều tra của chúng tôi, anh ta đã giết người để cứu cô.
Bởi vì Vì tính chất tội ác của anh ta quá nặng, nên bản án tử hình đã được thi hành vài ngày sau khi bản án được tuyên
Dù thế nào đi nữa, anh đã từng cứu cô.
Sự tương phản quá lớn và không thể tưởng tượng được đã để lại cho cô rất nhiều điều mà cô không thể hiểu được. Gặp lại anh sau một đời, trong lòng cô nói không nên lời là một loại cảm giác gì.
Cô nhịn không được gọi lại anh, "Lục.."
Thế nhưng mà vừa ra khỏi miệng, cô mới phát hiện thậm chí mình ngay cả nên xưng hô với anh như thế nào cũng không biết, một lúc sau, cô mới nói "Lục.. Anh Lục."
Anh hơi dừng lại quay đầu nhìn cô, khẽ cau mày, mặc dù không để lại dấu vết gì nhưng Trình Vũ vẫn có thể nhìn ra vẻ ngạc nhiên trong biểu cảm của anh. Chắc anh cũng không ngờ tới cô lại đột nhiên chào hỏi anh.
Cô hơi cúi thấp đầu tránh đi ánh mắt của anh, sâu hít sâu một hơi mới nói "Ta.. Chúng ta cùng nhau ăn cơm chứ?"
Thật lâu không đợi được câu trả lời của anh, cô lặng lẽ ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt sâu thẳm của anh rơi vào trên người cô, trên mặt cũng không có biểu hiện gì thêm, anh vẫn luôn im lặng, nhưng sự im lặng của anh lại không hiểu để cho người cảm thấy đáng sợ.
Bởi vì bạn căn bản không thể nhìn không thấu người này đang suy nghĩ gì.
Ở chung với một người như vậy, quả thực dừng lại thêm một phút cũng sẽ cảm thấy khủng hoảng, Trình Vũ thật sự chịu không được, đang muốn nói không muốn thì coi như xong, lại không nghĩ anh khẽ gật đầu một cái, đáp lại "Được."
Lục Vân Cảnh thay đổi một bộ quần áo từ trên lầu đi xuống, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng và một quần tây, thiết kế của áo và quần tây rất đơn giản ngắn gọn, nhưng tay nghề và kết cấu cảm nhận đều rất tốt, khi mặc ở trên người anh bèn lộ ra một loại đặc biệt thưởng thức.
Anh điềm nhiên như không có việc gì đi đến bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, Trình Vũ ngồi đối diện cũng có chút căng thẳng, giống như mỗi lần đều là như thế này, chỉ cần cô đối mặt với Lục Vân Cảnh sẽ luôn khiến trong tiềm thức cô không yên. Cho nên sau khi kết hôn với Lục Vân Cảnh, cô sẽ lấy lý do công việc để đi sớm về trễ, chỉ cần có anh ở đâu thì cô cố gắng không xuất hiện ở đó.
Cùng anh ngồi một chỗ ăn cơm giống như thế này cũng rất hiếm đối với họ
Nhưng việc này cũng không thể trách cô được, bởi vì bản thân Lục Vân Cảnh cũng là người rất đáng sợ.
Lại nói tiếp cô và Lục Vân Cảnh quen nhau từ khi còn nhỏ, nhưng lúc đó hai người quả thực một cái trên trời một cái dưới đất. Khi đó cô là con gái cả nhà họ Trình, hào hoa phong nhã, đi đâu cũng là tiêu điểm, mà khi đó Lục Vân Cảnh chỉ là con nuôi nhà họ Lục, nói là con nuôi, nhưng mọi người trong cuộc cũng biết đây là con riêng ở bên ngoài của ông Lục.
Từ khi người con riêng này đi vào nhà họ Lục thì ông chủ Lục chẳng quan tâm tới anh, mà bởi vì thân phận Lục Vân Cảnh không thể lộ ra ngoài ánh sáng kia, từ nhỏ đã bị xung quanh rất nhiều người đối xử lạnh nhạt cùng bắt nạt. Cho nên khi đó Lục Vân Cảnh đã tạo cho cô ấn tượng chính là một thiếu niên im lặng và cô đơn quái gở, trên mặt cùng trên người luôn mang theo vết thương. Dường như anh ở trong ấn tượng của cô vĩnh viễn đều là thê thảm không chịu nổi, ở trong thế giới xinh đẹp ngăn nắp của cô hầu như không có cảm giác tồn tại nào của anh.