Nhà họ Trình từng là bến đỗ ấm áp nhất của cô, nhưng từ khi biết sự thật, cô muốn trốn đi thật xa và không bao giờ.. nữa muốn trở lại chỗ này.
Mà ba mẹ của cô, là người từ nhỏ đã thương yêu cô nhất, sau khi biết rằng tình yêu của họ dành cho cô chỉ là một thứ tình cảm, nỗi buồn trong lòng được ký thác từ người khác, trong lòng cô khổ sở không cách nào nói ra.
Không thể không có rào cản, thậm chí có lúc còn có oán hận không nói nên lời đối với bọn họ, nếu ngay từ đầu bọn họ đã nói với cô rằng cô chỉ là con nuôi, vậy thì cô sẽ không có như ngày hôm nay.
Cho nên cô trốn tránh Nhà họ Trình đồng thời cô cũng trốn tránh hai người thân thiết nhất trên thế giới này.
Sau nhiều năm như vậy, khi nghĩ lại những điều này, trong lòng cô không khỏi xao động.
Đã từng, cô cảm thấy nếu như có thể, cô vĩnh viễn cũng sẽ không bước vào cửa nhà họ Trình nữa, nhưng là bây giờ khi cô lại đứng trước cửa nhà họ Trình, cũng không giống như tưởng tượng của cô không thể đối mặt được.
Cô cúi đầu nhìn nhìn cái chân đã từng bị gãy kia, lúc ấy nó bị gãy cô đau đớn thật lâu, thậm chí cô thiếu chút nữa vĩnh viễn không đứng dậy nổi. Cũng may ông trời không hoàn toàn tuyệt dường sống của cô, tối thiểu nhất cô còn có thể đi đường bình thường, lái xe bình thường, cô chỉ không bao giờ dám vận động cường độ cao nữa.
Đời trước, bởi vì đả kích quá lớn, cô không còn sức đi tìm công lý cho mình, về sau dần dần trở thành người nuốt hận, cô lười lại dây dưa với những người đó về những chuyện cũ này.
Nhưng bây giờ..
Sau một lần trải qua sinh tử, biết rằng có lẽ cuộc đời chỉ còn lại tám năm..
Liệu cô sẽ vẫn như trước, im lặng, nhẫn nhịn, tỉ tê, âm thầm nuốt mọi ân oán?
Không
Cuộc sống như vậy cô đã trải qua đủ một lần rồi, trọng sinh trở về lần này, cô sẽ không lại nén giận nữa, cô muốn cuộc sống của cô trải qua được thống khoái, người cô thiếu nợ cô sẽ từ từ đền bù, người thiếu nợ cô, cô cũng sẽ đòi lại toàn bộ một chút cũng không thiếu
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình Ừ, các người nói rất đúng, nhân vật nam chính chính là một người khó chịu đến chết.
Trình Vũ bước và o nhà họ Trình đi thẳng đến sân sau của nhà họ Trình, nơi mẹ nuôi của cô sống. Thật ra, ban đầu mẹ nuôi của cô sống ở tòa nhà chính, nhưng sau khi ba nuô i của cô qua đời không có ai làm chỗ dựa cho bà, bà sống ở chỗ này ít nhiều gì cũng sẽ bị chút ít ấm ức, mẹ nuôi của cô là người không tranh giành không đoạt nên bà dứt khoát trực tiếp đến ở sân saụ
Nơi mẹ nuôi cô ở là một tòa nhà nhỏ hai tầng, tuy không thể so với tòa nhà chính nhưng trong đó có đầy đủ mọi thứ, một mình mẹ nuôi sống cũng đủ rồi.
Cửa cũng không khóa, sau khi Trình Vũ đi vào thì trực tiếp lên tầng hai, mẹ nuôi của cô cũng không có trong phòng, Trình Vũ lại đi phòng làm việc, Trình Vũ vừa bước tới cửa liền nhìn thấy mẹ nuôi đang vẽ tranh bên trong.
Mẹ nuôi của cô có một cái tên rất đẹp, tên gọi là Lâm Giai Nhân, người bà cũng như tên, bà xác thực là một giai nhân dịu dàng hào phóng khuynh thành. Cho dù bà đã lớn tuổi, dung nhan bị năm tháng ăn mòn, thế nhưng trên người bà vẫn có khí chất lắng mà một người thường không cách nào có được. Bà là một họa sĩ khi còn nhỏ, kỹ thuật vẽ tranh củaTrình Vũ cũng là do bà một tay dạy bảo.