⬅ Trước Tiếp ➡
Tắm xong, bọc áo ngủ của anh, lại không mặc gì cả, Ôn Noãn thật muốn đập đầu vào khối đậu hủ, lúc này sẽ không bị phi lễ như lần trước…
Chờ đã, còn có hiệp ước giữa cô và anh mà.
Anh đi Venezia là cô đã gặp may mắn, bây giờ cha cô đã ra ngoài, anh có quyền đòi thuân thể của cô.
Xong rồi, cô giả vờ mềm yếu té xỉu trong phòng tắm được không?
Ôn Noãn vừa nghĩ đến phải làm chuyện này với Diệp Phi Mặc, tóc gáy toàn thân dựng cả lên, khẩn trương đến mức hai chân run run.
Ổn định tinh thần chừng mười phút, cô cũng không muốn đi ra ngoài.
Cửa bị người ta đá hai cái, giọng nói quá không khách khí của người nào đó vang lên: “Cô chết rồi sao?”.
Ôn Noãn hữu khí vô lực: “Còn sống…”.
“Chưa chết thì ra đây!”.
Ngoài dự đoán là, lúc đi ra, trên ghế salon trong phòng khách có một bộ quần áo mới, chưa cắt mác, quần áo thoải mái, âu phục, áo sơ mi, đồ lót gì gì đó đều có.
Cô tắm xong đi ra chẳng qua cũng chỉ hơn nửa giờ, cậu hai Diệp, hiệu suất làm việc của anh không khỏi quá cao đi.
Ôn Noãn vừa nhìn, xui xẻo rồi xui xẻo rồi, thật chuẩn, anh điều tra số đo ba vòng của cô sao?
Diệp Phi Mặc làm như không nhìn ra cô đang suy nghĩ gì, cười lạnh một tiếng: “Một buổi tối mà không sờ ra ngực cô, ông đây sẽ không được gọi là Diệp Phi Mặc nữa”.
Anh dứt lời, hất đầu đi vào phòng tắm.
Vẻ mặt Ôn Noãn như bị sét đánh, không phục mà nghiến răng nghiến lợi.
Cô muốn giết người a a a a!
Người nào đó vừa đi vào phòng tắm lại xuất hiện ở cửa cầu thang, lạnh lùng nói: “Gọi điện thoại về nhà, nói toàn bộ kỳ nghỉ hè, cô ở đây”.
Ôn Noãn giật mình, đang muốn nói gì đó thì anh đã đi tắm.
“Chuyên chế, bá đạo, đầu heo”. Ôn Noãn căm giận mắng vài tiếng, gọi điện thoại đi, nói đêm nay cô không về, cha Ôn rất lo lắng, Ôn Noãn bất đắc dĩ chỉ có thể nói dối, nói cô nhận việc làm hè, vừa vặn làm cùng Đường Man Đông, cho nên ngủ ở nhà của Man Đông.
Điện thoại xa lạ
“Chuyên chế, bá đạo, đầu heo”. Ôn Noãn căm giận mắng vài tiếng, gọi điện thoại đi, nói đêm nay cô không về, cha Ôn rất lo lắng, Ôn Noãn bất đắc dĩ chỉ có thể nói dối, nói cô nhận việc làm hè, vừa vặn làm cùng Đường Man Đông, cho nên ngủ ở nhà của Man Đông.
Cha Ôn không nghi ngờ gì, chỉ dặn cô không nến quá quấy rầy đến nhà người ta, Ôn Noãn nghe giọng nói nhẹ nhàng của cha, trong lòng có chút đau đớn, cha, xin lỗi, Ôn Noãn lừa cha rồi.
Cô nhìn xung quanh căn nhà, hai tầng lầu trên lầu dưới, lầu một có hai gian phòng, lầu hai có ba gian phòng, nhưng mà cô cũng không trông mong gì mình sẽ ngủ ở phòng cho khách, cô rất nhức đầu, cô phải nghĩ biện pháp gì mới có thể từ chối Diệp Phi Mặc đây?
Nói cô bị AIDS? Ôn Noãn tự giận với suy nghĩ của mình.
Đang miên man suy nghĩ, điện thoại trong phòng vang lên, là điện thoại của Diệp Phi Mặc, cô cũng không dám nhận, nhưng điện thoại vang mãi không ngừng, cô mím môi, nhìn trên lầu một chút, đưa tay nghe điện thoại: “Alo…”.
“Thật ngại quá, tôi gọi nhầm số”. Đầu dây bên kia là một giọng nữ rất nhỏ nhẹ.
Ôn Noãn nhún vai một cái, buông xuống, chỉ trong chốc lát, điện thoại lại reo lên, Ôn Noãn nghĩ, có lẽ là lại gọi nhầm số, cô nhận: “Alo…”.
“Ấy…không sai, xin hỏi, có Phi Mặc ở đó không?”.
“Ah, anh ấy đang tắm”.
“Ấy?”. Đối phương hiển nhiên kinh ngạc một tiếng, Ôn Noãn nghĩ, có lẽ là người yêu của anh ta gì gì đó, cô lại cảm thấy giọng nói này của mình có chút khiến người ta hiểu lầm, đang muốn giải thích, đột nhiên nghe thấy tiếng cười ôn hòa dễ gần của đối phương, cười đến mức lưng Ôn Noãn tê dại một trận: “Này, cô gái, cô tên gì?”.
“Ôn Noãn”.
“Tên rất hay, cô ở đó sao?”
Ôn Noãn nghĩ mấy ngày nay phải ở đây, gật đầu: “Đúng vậy, nhưng mà chỉ ở hết mùa hè”.
“Gì? Nghỉ hè? Mẹ nó, thằng nhóc thối đó không chơi vị thành niên mà”. Giọng nói dịu dàng đột nhiên trở nên nghiến răng nghiến lợi, Ôn Noãn chợt tỉnh một cái, vị thành niên? Quên đi, trái lại không biết người này là ai, cũng không cần phải giải thích.
“Cô tìm Diệp biến thái…không phải, cô tìm Diệp tiên sinh sao?...”.
Người phụ nữ cực phẩm trong điện thoại
“Cô tìm Diệp biến thái…không phải, cô tìm Diệp tiên sinh sao?...”.
“Ha ha…”. Ôn Noãn đang muốn nói với cô ta lát nữa rồi gọi lại, bên kia lại nở nụ cười, cô xui xẻo rồi, cô nói chuyện gì buồn cười lắm sao?
“Diệp biến thái, cô Ôn cô thật quá tinh mắt, quá có nội hàm, nó thật sự biến thái đúng không?”.
Ôn Noãn sững sờ, chuyện này với ánh mắt, có quan hệ nội hàm à? Diệp Phi Mặc là biến thái, đây không phải là một loại nhận thức chung sao?
“Ha hả, đúng vậy, tôi cảm thấy mẹ anh ta chắc chắn là không giáo dục tốt anh ta, rất có nhu cầu nhét anh ta vào lại rồi sinh ra một lần nữa, người bình thường không nuôi ra được đứa con trai biến thái như vậy đâu”. Ôn Noãn vô cùng nghiêm túc nhà nhắc lại.
“…Thật ra, con trai biến thái không liên quan gì tới mẹ, thực sự”. Giọng nói gần gũi đó có chút yếu đi: “Nó là biến dị”.
“Sai, rất liên quan”, Ôn Noãn nói lời thấm thía, “Cho nên cô gái à, cô nhất định phải cảnh giác cao độ, người như thế ngoại trừ tiền ra thì không có gì cả, không đi xa được đâu”.
⬅ Trước Tiếp ➡