⬅ Trước Tiếp ➡
Không ngờ là anh ta, thái độ của An Nhược lập tức lạnh xuống, thản nhiên nói “Có chuyện gì không?”.
“Cô xem bây giờ là mấy giờ rồi, cô đã chuẩn bị xong bữa tối cho tôi chưa? Cô về ngay cho tôi, nếu không…đừng trách tôi không khách sáo với cô ”.
“Xin lỗi, tôi có chút việc, tạm thời vẫn chưa thể về được. Ngày hôm nay anh cứ bảo người hầu nấu cơm cho anh ăn đi, lần sau tôi nhất định sẽ không quên”.
“Chuyện của cô tôi không quan tâm, tôi ra lệnh cho cô trở về ngay lập tức ”. Đường Ngọc Thần nhấn mạnh.
An Nhược phiền não, anh ta quá vô lí.
Nếu cô thật sự không quay về, lẽ nào anh ta không ăn cơm luôn?
Vậy thì đừng ăn
Không muốn nghe anh nói nhảm nữa, An Nhược trực tiếp cúp điện thoại, nghe thấy tiếng tút tút trong điện thoại, Đường Ngọc Thần đầu tiên là sửng sốt, sau đó là phẫn nộ.
Cô dám cúp điện thoại của anh
Cả đời này, người dám cúp điện thoại của anh, cô là người đầu tiên
Đường Ngọc Thần gọi lại lần nữa, bất kể chuông reo thế nào, đối phương cũng không bắt máy.
Được lắm, anh đã cưới phải một cô vợ có tính tình rất kém cỏi.
Đường Ngọc Thần cười lạnh lẽo, An Nhược, tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu
Điện thoại không reo lên nữa, An Nhược cũng được yên tĩnh không ít. Nghỉ ngơi một lát, cô tiếp tục đi tìm Tiểu Cát.
Đi mấy bước, cô đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, lập tức vẫy tay bắt taxi, nói một địa chỉ.
Nơi này là một khu vực nhỏ cũ kỹ trong thành phố J, nhà ở đều được xây dựng từ hai mươi ba mươi năm về trước, đã vô cùng cũ nát.
Nhưng mà, nơi này chỗ ở của An Nhược lúc nhỏ.
Lúc cha mẹ vẫn còn, bọn họ đã cùng nhau ở đây.
Đáng tiếc khi Tiểu Cát một tuổi, cha mẹ đã xảy ra tai nạn giao thông và qua đời, sau đó cô và Tiểu Cát được chú nhận nuôi, rời khỏi chỗ này.
Cô nhớ lần cuối cùng đến đây là lúc Tiểu Cát bảy tuổi, cô dẫn cậu đi, nói với cậu rất nhiều chuyện đã qua.
Trong tiểu khu có một khu vui chơi nho nhỏ, An Nhược nhìn thấy một cậu bé gầy yếu ngồi trên xích đu, cúi đầu, cô đơn tĩnh mịch đung đưa hai chân.
“Tiểu Cát”. An Nhược mừng rỡ đi tới, yêu thương sờ đầu cậụ
An Cát chợt ngẩng đầu lên, nhìn thấy chị gái thì rất vui vẻ.
“Chị, sao chị biết em đang ở đây?”.
An Nhược vui vẻ xong thì tức giận “Sao em lại chạy lung tung như thế? Em có biết, vì tìm em mà chị phải chạy bao nhiêu nơi không, em có biết chị lo lắng cho em biết chừng nào không?”.
“Xin lỗi”. An Cát hổ thẹn nói.
Cậu cúi đầu nhỏ giọng nói “Chị, thật ra em muốn đi tìm chị, nhưng mà em không biết chị đang ở đâụ Sau đó em chạy đến đây, em nghĩ chị không tìm được em thì nhất định sẽ đến đây tìm em”.
An Nhược nghe xong, trong lòng có chút khó chịụ
Cô ngồi xổm xuống, dịu dàng nhìn Tiểu Cát “Vậy vì sao em không gọi cho chị?”.
Tiểu Cát không nói, cậu có nghĩ qua là gọi điện thoại cho An Nhược, nhưng cậu không biết nói gì, cậu thấy, vì cậu nên chị mới gả cho người chị không thích.
Cậu rất đau lòng, rất khó chịu, không muốn trở về căn nhà lạnh như băng đó nữa, nên chỉ có thể trốn một mình.
Thách thức sự tôn nghiêm của anh.
An Nhược cũng không ép hỏi cậu, cô lấy giấy note ra viết một địa chỉ đưa cho An Cát.
“Đây là chỗ ở hiện tại của chị, sau này nếu không gọi điện thoại được cho chị thì cũng có thể đến đây tìm chị”.
“Ừm, em biết rồi”. An Cát cẩn thận cất kỹ địa chỉ, dè dặt hỏi “Chị, chị giận sao?”.
An Nhược cười lắc đầu “Tìm được em, thấy em bình an rồi là không tức giận nữa”.
“Không phải…em muốn hỏi, vì em mà chị gả cho người chị không thích, chị giận sao?”.
“Đương nhiên không giận ”. An Nhược trả lời rất tự nhiên “Tại sao chị lại giận chứ? Chị là con gái, con gái đều phải lập gia đình, sau này cũng sẽ có cô gái gả cho em”.
“Chị ”. An Cát đỏ bừng mặt, vội vàng nói sang chuyện khác “Chị…anh rể đối với chị có tốt không?”.
“Tốt, cho chị ở một căn nhà lớn, bất kể ăn mặc hay đồ dùng đều hoàn hảo hơn trước đây”.
An Cát nở nụ cười, bởi vì cậu thấy, chỉ cần sống tốt hơn ở với chú thì nhất định là tốt.
Chị có thể thoát ly khỏi nhà chú, được sống cuộc sống tốt, cậu cảm thấy rất vui vẻ.
An Nhược thu lại nụ cười trên khóe miệng, áy náy nói “Tiểu Cát, chị bỏ em lại đi lấy chồng, hy vọng em không trách chị. Bây giờ em chỉ có thể tạm thời ở lại nhà chú, học tập cho giỏi, chờ chị tìm được cách là có thể đón em ra”.
“Ừm, em biết rồi. Chị yên tâm đi, em sống rất tốt, thật ra chú đối xử với em vẫn rất tốt, chị không cần lo lắng cho em đâu”.
An Nhược biết cậu nói thật.
Cho dù nói thế nào thì An Cát cũng là đứa con trai duy nhất của nhà họ An.
Cho dù chú không cho cô gặp thì cũng sẽ không quá mức nghiêm ngặt với An Cát.
Hai chị em nói chuyện một lúc, sau đó An Nhược đưa An Cát về.
Đầu tiên bọn họ đến nhà hàng ăn một bữa cơm rồi mới về nhà họ An.
Đối với việc An Cát chạy lung tung khắp nơi, Từ Tuệ Văn chỉ nói bóng nói gió mấy câu, nhưng mà hai chị em họ cũng không để trong lòng.
Lúc An Nhược trở về biệt thự thì đã tám giờ tối.
Đi vào phòng khách, cô cảm thấy bầu không khí rất nặng nề.
“Lại còn dám trở về?”. Đường Ngọc Thần ngồi trên ghế salon, lạnh lẽo nói.
An Nhược thấy sắc mặt của anh không có thiện cảm, trong lòng hơi khiếp đảm, nhưng vẻ mặt rất bình tĩnh, không biểu hiện ra ngoài.
⬅ Trước Tiếp ➡