Đáy lòng cô kháng cự nơi này, cô sẽ không bao giờ làm việc ở đây!
"Nhan Mộc Tâm, cô phải biết rõ thân phận hiện giờ của mình là gì, nếu hôm nay không trả ba trăm vạn, tính mạng của bà ta cũng không còn nữa, sự bướng bỉnh của cô đáng giá bao nhiêu? Đây là hợp đồng, nếu không có vấn đề gì thì ký tên đi, tôi…”
"Tôi sẽ không làm việc ở đây."
"Cô không có lựa chọn nào khác, trừ khi cô từ bỏ mạng sống của bà ta.”
Vừa dứt lời, người đàn ông đã lập tức khống chế Châu Tố Cầm, động tác rất thô bạo!
"A! Tâm Tâm, cứu dì, bọn họ sẽ giết dì mất, chúng ta đã đi đến bước này rồi, còn gì không thể làm nữa, làm việc ở đâu chẳng giống nhau.” Châu Tố Câm khóc lóc.
“Hầu rượu nửa năm, tôi cho cô ba trăm vạn, chỉ nửa năm, chỉ hầu rượu.” Người phụ nữ nhíu mày nói.
Nhan Mộc Tâm nhìn Châu Tố Cầm rồi lại tại nữ nhân trước mặt, trong lòng có chút do dự!
Như người phụ nữ này đã nói, chỉ nửa năm, chỉ hầu rượu nửa năm mà thôi!
Cô không còn lựa chọn nào khác, vì cứu Châu Tố Câm, cô chỉ có thể thỏa hiệp, Nhan Mộc Tâm như quả bóng xì hơi, yếu ớt cầm hợp đồng lên, lúc ký tên, cô nghi ngờ hỏi người phụ nữ kia: “Tại sao lại là tôi?”
1 Hèn hạ như cô
“Năm chữ ‘Vợ cũ của Cố thiếu’ chính là mánh lới quảng cáo tốt nhất, cô rất có giá trị!" Người phụ nữ vô cùng tự tin về chuyện làm ăn sau này!
Vợ cũ? Chưa đầy nửa tháng, Nhan Mộc Tâm từ Cố phu nhân trở thành hầu rượu, cô chấp nhận số phận của mình rồi!
“Gọi tôi là chị Diễm, tôi là bà chủ ở đây, cô bắt đầu làm việc từ ngày hôm nay, giờ làm việc là 7 giờ tối đến 3 giờ sáng, chỉ hầu rượu, đương nhiên, nếu có người khiến cô vừa lòng, cô cũng có thể đi theo người ta, đúng rồi, chúng tôi là chỗ đứng đắn, cô có quyền từ chối mọi hành vi khiêu khích của khách hàng, có điều, đừng làm mọi chuyện rối tung lên, mỗi một khách hàng đến đây, cô đều không đắc tội nổi, đừng quên thân phận hiện tại của mình.” Chị Diễm tốt bụng nhắc nhở cô, tiện tay cầm lấy bản hợp đồng.
Nhan Mộc Tâm cố nén nước mắt, bước đừng bước đến trước mặt Châu Tố Cầm: "Dì Châu, nhờ dì chăm sóc cho anh trai cháu, về sau đừng làm những chuyện như vậy nữa."
"Tâm Tâm, dì xin lỗi, hay là chúng ta đến cầu xin Cố thiếu đi, biết đâu..."
“Cháu không thể cầu xin anh ta được, dì đi đi, cháu còn phải làm việc.” Cô lạnh lùng từ chối yêu cầu này!.
Nếu không phải tại anh ta, Nhan Mộc Tâm đã không đến mức này! Dù có chết cô cũng không muốn cầu xin người đàn ông đó một lần nữa!
Nhìn vẻ mặt kiên quyết của cô, Châu Tố Cầm không còn cách nào khác, đành phải gật đầu, áy náy rời đi.
Chị Diễm đưa Nhân Mộc Tâm tới phòng thay đồ!
“Ai dô, đây không phải là Cố phu nhân sao? Cô tới đây làm gì?”
"Cố phu nhân? Vợ của Cố Hàn Đình? Đến đây làm việc á?"
"Không xem tin tức hả? Bọn họ đã ly hôn rồi, hiện giờ chỉ là vợ cũ thôi."
Nhan Mộc Tâm không để ý, mặc bọn họ chế giễu!
"Nếu đã biết rồi, tôi cũng không giới thiệu nữa, sau này Nhan Mộc Tâm là người mới ở đây, A Hà, cô hướng dẫn cho cô ấy." Dứt lời, chị Diễm rời đi, để cô ở lại đây.
'Bụp' một tiếng, quần áo rơi đập vào người cô: "Khách sắp đến rồi, mau mặc quần áo vào rồi đi theo tôi, mặc kệ thân phận trước kia của cô là gì, một khi tới đây, cô phải ngoan ngoãn nghe lời, tôi cho cô năm phút.”
Nhan Mộc Tâm nhìn những người phụ nữ trước mặt, nhỏ giọng hỏi: "Có phòng thay đồ riêng không?"
“Cô cho rằng cô vẫn là Cố phu nhân sao? Thay quần áo mau.” A Hà giận dữ nói.
Nửa năm, chỉ cần nửa năm là xong rồi, Nhan Mộc Tâm cũng chỉ có thể dựa vào những lời này mới có thể chống đỡ, vội vàng thay quần áo, đi theo A Hà đến phòng riêng.
"Thật ngại quá, đã để các ông chủ đã đợi lâu, hôm nay chúng tôi có vài người mới đến, các ông chủ có thể tùy ý lựa chọn." A Hà mỉm cười.
Một đám phụ nữ đứng đó, để đám đàn ông tùy ý chọn lựa giống như hàng hóa, Nhan Mộc Tâm sắp nghẹt thở đến nơi rồi, nhưng vì tiền, cô cố chịu đựng!
“Hôm nay chúng tôi phải chiêu đãi một khách hàng lớn, đưa người phụ nữ tốt nhất của mấy người đến đây.” Giám đốc Lâm đứng dậy, vội vàng nói.
"Giám đốc Lâm, ngài xem này, mấy người này ngài có hài lòng không?"
Giám đốc Lâm ngẩng đầu đánh giá người phụ nữ trước mặt, nhìn nhìn thấy Nhan Mộc Tâm thì cười rộ lên: "Đây là người mới đến, quả đúng là xinh đẹp, đợi Cố thiếu đến, chắc chắn..."
Cố thiếu? Không phải Cố Hàn Đình đó chứ?
Nhan Mộc Tâm chưa kịp hỏi, cửa phòng đã mở ra, cô theo bản năng quay đầu lại, nhìn thấy người quen, cô giật mình sửng sốt.
Lần đầu tiên gặp nhau sau khi ly hôn, không ngờ lại trong tình cảnh này? Cô muốn chạy trốn, nhưng không có nơi nào để trốn!
2 Hèn hạ như cô
Cố Hàn Đình cũng vô cùng kinh ngạc, anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp cô ở đây? Thấy cô ấy mặc đồng phục, cô làm việc ở đây sao?
Lúc ly hôn chủ động ra đi tay trắng, còn tưởng thanh cao như nào, kết quả lại tới đây làm việc? Đây không phải là đánh vào mặt anh sao?
“Cố thiếu, ngài tới rồi, đây đều là người mới tới, ngài chọn trước đi.” Giám đốc Lâm lấy lòng.
“Mấy người chọn trước đi.” Anh ngồi xuống, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Nhan Mộc Tâm
Đột nhiên, một kẻ say rượu đứng dậy, nắm lấy tay Nhan Mộc Tâm, tươi cười nói: "Cố thiếu, vậy tôi cũng không khách sao nữa, cô qua đây với tôi.”
Nhan Mộc Tâm hất tay ra theo bản năng, lùi về sau vài bước, hành động này đã khiến người đàn ông không vui, đối phương lại trói cổ tay cô lại: "Tới bán dâm còn làm giá, qua đây."
"Không phải, tôi..."
Người phụ nữ làm mình làm mấy như vậy đã khiến người đàn ông không vui, đối phương ép buộc kéo cô lại: "Nếu cô không giữ thể diện cho tôi, ông đây sẽ không để cô yên."
“Anh buông tôi ra, tôi chỉ hầu rượu, không làm những chuyện khác, cứu tôi với, buông tôi ra.” Nhan Mộc Tâm nắm lấy tay nắm cửa hét lớn, nhưng không ai để ý tới cô.
Nhan Mộc Tâm biết rõ, ngoại trừ Cố Hàn Đình, không ai có thể cứu được cô, cô cầu xin nhìn về phía anh, nhưng anh chỉ mãi uống rượu, không để ý đến cô.
Bọn họ đã ly hôn rồi, sao Cố Hàn Đình có thể quan tâm đến cô được nữa? Mà cô cũng không thể gọi thẳng tên anh để cầu cứu!
Cứ thế bị người đàn ông kéo lê đến một căn phòng không người khác, Nhan Mộc Tâm nắm chặt tay, nói vội: "Tiên sinh, ngài uống nhiều rồi."
“Uống nhiều? Tôi muốn cô ngay bây giờ." Người đàn ông phát điên xông tới, nắm lấy hai tay cô, áp vào tường, dí sát miệng mỡ lại gần.
“Cút đi, cút ngay cho tôi.” Nhan Mộc Tâm điên cuồng vùng vẫy, phát điện hét lên.
Vẫn không có tác dụng.