⬅ Trước Tiếp ➡
Nơi chính thức cho phép nam nữ giao hợp là "Tống Tử lâú được xây dựng ở tất cả các thủ phủ, mà số lần mỗi gia đình vào đó cũng đều có giới hạn, chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ nối dõi tông đường. Muốn mang thai hai, ba con thì cần phải giao nộp chi phí tương ứng. Mà nếu nam nữ cầu hòa ở nơi khác, sẽ lấy lí do là quấy nhiễu lòng người mà trực tiếp xử tử.
Nhưng mà điều lệ có liên quan đối với những người có quyền cao chức trọng thì không ảnh hưởng lớn mấy, chỉ đơn giản đi ra bên ngoài cần phải chú ý một chút. Dù sao thân phận vẫn còn đó, cũng không ai dám đi tố cáo, ở nhà có làm cái gì thì cũng không đáng ngại.
Nhưng đối với dân chúng tầm thường, nam nữ giao hợp thật sự bị kiểm soát nghiêm ngặt. Mà ngoài nơi chính thức ra, chỗ duy nhất cho phép nam nữ được giao hợp chính là Thanh Lâu Sở Quán nannan nhưng chỗ này những nhà bình thường không thể nào chi trả nổi.
Lâu ngày, không tránh khỏi chuyện đám người tư sinh có nhiều của cải mờ ám hơn nữa.
Ví dụ như chùa Vân Sơn.
"Chủ tử, gần đây ngôi chùa này rất là an phận, e rằng đã cảm nhận được ngọn gió nào đó."
Tư Chính Khanh ở bên cạnh vẫn luôn mở mật báo từ Ưng ở chùa Vân Sơn truyền đến, vừa nghe Kiêu nói để lọc ra được điểm mấu chốt.
"Không phải chúng ta nên thu lưới rồi sao?"
Nhìn thấy bên trong mật báo có một câu, Tư Chính Khanh nhíu chặt lông mày "Gần đây nhân viên của chùa Vân Sơn đi lại nhiều hơn ngày thường sao?"
"Đúng vậy, dù sao ngày thiếu nữ cũng sắp đến, nhà nào cũng đi chùa cầu mong điều tốt lành cho con gái nhà mình."
Sắc mặt của Tư Chính Khanh lập tức trở nên tái nhợt "Muộn rồi."
"Hừ hừ hừ "
Hừ hừ mấy tiếng không rõ, Tống Vân bận rộn cả ngày, duỗi lưng thả lỏng người tựa vào cửa của cửa hàng, dường như tâm trạng rất tốt.
Người đi qua đi lại trên đường nhìn thấy một cô nương xinh đẹp như thế, ai cũng không nhịn được mà nhìn nàng vài lần, thậm chí chuyện làm ăn của cửa hàng cũng càng thêm phát đạt.
Mấy ngày nay nàng gần như đã học xong những thứ nên học, ngay cả phụ thân nghiêm khắc cũng khen ngợi nàng vì sự tiến bộ nhanh chóng ấy, thật sự làm cho Tống Vân cảm thấy tự hào,
Có điều dạo này Phó Lan Thanh lại không xuất hiện, cũng không biết là bận rộn chuyện gì.
"Tránh sang một bên "
Ở trong chợ đột nhiên xuất hiện mấy người cưỡi ngựa chạy đến, con ngựa mạnh mẽ xông tới, khiến cho người đi đường đồng loạt né tránh.
Tống Vân hiếu kì nhìn người đi qua, chỉ thấy sắc mặt của người này chăm chú xông đến chỗ cửa thành, không biết là xảy ra chuyện gì.
"..."
Lúc Tư Chính Khanh vội vàng phóng ngựa đến, nhìn thấy Tống Vân đứng ở bên đường nhìn đông nhìn tây. Hắn muốn dùng sự dũng cảm như vậy của nàng, nếu như gặp phải thứ gì đó dơ bẩn cũng sẽ không bị dọa đến mức chẳng thể bước nổi một bước, xem như nữ nhân nàng chắc chắn có thể giúp đỡ được gì đó, lúc đi ngang qua Tống Vân, lập tức kéo nàng lên lưng ngựa.
Hai tỷ muội song sinh vẫn luôn bên cạnh trông coi Tống Vân giật mình "Tiểu thư "
"Hình Bộ thị lang Tư Chính Khanh mượn chủ tiệm nhà ngươi một lát, chắc chắn sẽ trả về chỗ cũ."
Hình Bộ thị lang?
Tống Vân còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã ngồi lên ngựa. Nàng ngẩng đầu, đường cong khuôn cằm rõ ràng lưu loát của hắn đập vào mi mắt, lưng ngựa bỗng xóc nảy, chòm râu nhỏ vụn trên cằm nam nhân đâm vào trán của nàng, vừa đau lại vừa ngứa.
"Đại nhân?" Quả thực Tống Vân bị dọa cho phát sợ, nàng chưa từng cưỡi ngựa, lúc tốc độ chậm lại vẫn ôm lấy eo của Tư Chính Khanh "Đây là... Đây là đi đâu vậy?"
"... Nàng ôm chặt quá."
"A "
Lúc này Tống Vân mới nhớ ra nam nữ không thể tùy tiện tiếp xúc, huống chi bây giờ đang trên đường lớn. Nàng nhanh chóng buông tay, lại do không ngồi vững mà suýt chút nữa ngã khỏi lưng ngựa.
Tư Chính Khanh vươn tay bắt lấy nàng kéo trở về, một tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng, đề phòng nàng lại rơi xuống, bàn tay thô ráp cọ đến mức khiến cho mu bàn tay của Tống Vân đau nhức "Ngồi cho vững, ta sẽ xử lý."
Xử lý cái gì?
Là xử lý những ai nhìn thấy bọn họ cùng cưỡi ngựa hay là xử lý nàng?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Vân nhăn lại, đành phải núp vào trong lồng ngực của hắn "Đây là đi đâu vậy?"
"Chùa Vân Sơn." Tư Chính Khanh phân tâm nhìn nàng một cái, ánh mắt đông cứng lại "Ta muốn nàng giúp ta một việc."
⬅ Trước Tiếp ➡