⬅ Trước Tiếp ➡
Tất nhiên thời điểm nhận được cuộc điện thoại này, anh cũng không ngạc nhiên.
“Khi nào về nước?”
“Còn cần một khoảng thời gian nữa.”
“Chờ anh về nước sẽ mời anh ăn cơm.” Hoắc Vân Chính đặt tư liệu sang một bên, dáng ngồi tùy tiện lười biếng.
Ở đầu dây bên kia Từ Bắc Chỉ hừ hừ hai tiếng, “Hoắc Vân Chính, ân tình cậu nợ tôi cũng không ít đâu đấy, chỉ là một bữa cơm mà đòi giải quyết xong à?”
“Từ Bắc Chỉ, anh cũng đã kiếm được không ít tiền của tôi từ tay sư muội đâu, anh cho rằng tôi đang nể mặt ai?”
“Vâng vâng vâng, cậu có năng lực.”
Hoắc Vân Chính cười cười, hai người nói chuyện vài câu rồi mới cúp máy.
Anh nói với người đang lái xe Trình Chu “Thông báo cho Phong Đầu Hành bên kia, chuẩn bị tài liệu nhận chức cho Tuyên Mạt, không cần phỏng vấn.”
“Vâng ạ.”
Phong Đầu Hành.
Tuyên Mạt ngồi ở bên trong xe đối với công ty này cũng có hiểu biết đơn giản.
Đúng gần ba năm thành lập công ty, chủ yếu tiếp xúc chính là bán đấu giá từ thiện, chuẩn bị cho một loạt các cuộc đấu giá quốc tế, cũng như lựa chọn các vật phẩm đấu giá, rồi giám định từ từ.
Tuy Phong Đầu Hành là công ty mới mở, nhưng mà ba năm gần đây lại giống như con rồng được thức tỉnh, một bước lên trời, trực tiếp trở thành nhà đấu giá hàng đầu bá chủ trong ngành.
Đến nỗi ông chủ phía sau màn của Phong Đầu Hành là ai, đến nay vẫn còn là một ẩn số. Nhìn tòa nhà cao tầng trước mặt, trong lòng Tuyên Mạt tĩnh như nước, cái ngành đã đi một đoạn đường dài, cô càng ngày càng nhìn thấy nhiều loại đồ vật.
Tự nhiên có một chút bình tĩnh. Cô báo tên của mình ở quầy lễ tân, lập tức được tiếp đãi, đi thang máy thẳng tới tầng mười ba. Không nghĩ tới đập vào mắt chính là ba bốn người đứng ở cửa, cầm lý lịch thông báo tuyển dụng. Trong đó có một người, dường như vừa liếc mắt một cái liền nhận ra Tuyên Mạt.
“Tuyên Mạt?” Tuyên Mạt bình tĩnh nghe thấy gọi tên mình bèn ngẩng lên nhìn lại, thấy từ bên kia có một người có vóc cao gầy, là một người phụ nữ trang điểm lòe loẹt nhìn hơi quen mắt.
“Thật sự là cô à, Tuyên Mạt, không phải nói rằng cô đi ra nước ngoài du học sao? Sao lại chạy về Thâm Thành rồi? Ở nước ngoài lăn lộn không nổi nữa sao?”
Mở miệng ra chính là những lời nói châm chọc. Cũng không phải là thứ gì tốt.
“Cô là ai?”
Dù Tuyên Mạt không mang giày cao gót, nhưng cũng cao hơn người phụ nữ trước mắt này ước chừng khoảng một phần ba cái đầu, cô tự nhiên mang theo khí tràng thanh lãnh thản nhiên, nói một câu lạnh nhạt khiến cho những người có mặt ở đó đều cảm thấy áp bức.
Đồng thời khiến Lâm Tư Tư vốn dĩ định trêu đùa cô cảm thấy như vác đá nện lên chân mình
Vừa rồi cô ta đắc ý như thế, nhưng cố tình người ta lại căn bản không nhớ rõ mình là ai.
Cô ta tức đến mức nghiến răng nghiến lợi và định Tuyên Mạt đang cố ý giả vờ không quen biết mình.
Cô ta vuốt vuốt lại đầu tóc, tư thế đứng cố thể hiện ra vóc người ưu việt của mình, ngẩng cao đầu rồi phản kích lại “Tuyên Mạt à cô không cần phải ra vẻ thế đâu, cô cũng chỉ là đi du học mà thôi, về nước lại coi mình được dát vàng rồi? Cho dù có dát vàng bao nhiêu cũng không thay đổi được một sự thật cô chính là con gái của tiểu tam. Ai nha, thật sự rất xin lỗi, nơi này còn có những người khác nữa mà, trách tôi nói chuyện không có khống chế được âm lượng.”
Quả nhiên, cô ta vừa nói như vậy, mọi người lầ lượt dùng các loại ánh mắt khác thường nhìn Tuyên Mạt.
“Không phải chứ, Phong Đầu Hành còn tuyển loại người có bối cảnh không sạch sẽ như thế này nữa sao?”
“Nhìn cô ta lớn lên xinh đẹp như vậy, sẽ không phải là dùng thủ đoạn gì để vào đây chứ.”
⬅ Trước Tiếp ➡