Trong văn phòng trên tầng cao nhất.
Vinh Kinh nhanh chóng thông báo tình huống bên này cho Hoắc Vân Chính.
"Anh ba, cô vợ này anh lấy ở đâu thế."
Vinh Kinh đang nói chuyện hiện tại và Vinh Kinh với bộ dáng tức giận lúc trước hoàn toàn đối lập.
"Tò mò vậy sao?"
Hoắc Vân Chính chậm rãi phun ra mấy chữ, nội tâm Vinh Kinh rung lên chuông báo động.
"Không không không, không muốn biết. Em chỉ muốn nói cho anh, nếu không phải nhờ chị dâu, Phong Đầu Hành lần này thật sự sẽ ngã ngựa đấy. Ngay lúc em vừa mới chạy tới, tên hề Triệu Thông còn định giết luôn chị dâụ”
Hoắc Vân Chính nhíu mày, thở ra như có như không.
Vinh Kinh cảm nhận được, đây là dấu hiệu trước khi Hoắc Vân Chính nổi giận.
"Anh ba yên tâm, chị dâu không có việc gì, chuyện của Triệu Thông em sẽ xử lý tốt, về phần ngọc lục bảo."
"Bên tôi đã có manh mối."
"Vậy em rút trước."
"Chú muốn rút đi đâu?"
Cơ thể Vinh Kinh khựng lại, than thở, "Anh à, lúc trước em muốn giúp cho công ty của anh, nhưng anh bảo là tùy em thoải mái vui vẻ, bây giờ anh lại muốn ép em ngồi văn phòng?”
"Chú cảm thấy để xảy ra chuyện như vậy là ngoài ý muốn hay ngẫu nhiên?"
“…”
“Làm tốt chức tổng tài của cậu đi, nếu có chuyện tương tự như vậy xảy ra, anh cho chú đi đảo Cực Quang đặc huấn ba tháng ”
Tuyên Mạt cảm thấy bản thân rất xui xẻo, ngày đầu tiên đi làm ở Phong Đầu Hành liền xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Trước mắt, cô không có chỗ nào để đi. Cho nên tranh thủ đi siêu thị, mua một ít đồ dùng để trong phòng, sau đó bèn trở về Đường Cung .
Dì Trần nhìn thấy cô xách về túi to túi nhỏ, liếc mắt một cái liền nhận ra mấy thứ bên trong, vội vàng nói ”Thiếu phu nhân, cô cần mấy thứ này thì cứ nói cho tôi một tiếng, tôi lập tức mua ngay.”
“Không sao đâu ạ, đây chỉ là đồ vật ngày thường cháu quen dùng, mà lại không phải đồ đắt.”
“Thiếu phu nhân, lần sau không được như vậy nữa, dì ở đây là để chiếu cố sinh hoạt hàng ngày của cô và Thiếu gia.” Dì Trần kiên trì nói.
“Vâng dì.”
Tuyên Mạt chỉ có thể đồng ý, tránh làm dì Trần hiểu lầm cho rằng cô không thích bà chăm sóc. Cô vốn không phải là bà chủ của nhà này, cho dù trên hợp đồng nói rằng cô có thể tùy ý sắp xếp bất cứ thứ gì ở Đường Cung, nhưng thứ không phải của cô, chung quy cũng không thuộc về cô.
Cô sẽ không vượt qua giới hạn.
“Thiếu phu nhân, tay cô bị làm sao vậy?”
Dì Trần lần nữa thét chói tai kéo Tuyên Mạt ra khỏi suy nghĩ. Tuyên Mạt tùy tiện tìm một lí do lừa gạt cho qua chuyện, rồi viện cớ muốn đi bài trí nhà tắm một chút, xong vội vàng lên trên tầng.
Trở lại phòng, Tuyên Mạt mới cảm giác có phút giây thoải mái thuộc về chính mình.
Nhưng cũng không yên tĩnh được bao lâụ Cách sự tình ngày hôm qua xảy ra đã hơn hai mươi giờ đồng hồ. Cuối cùng cô cũng nhận được điện thoại của Tuyên Viễn. Cô ngồi ở mép giường, nghe điện thoại. Bên kia liền truyền tới giọng nói không khó chịu “Tuyên Mạt, mày làm gì mà lâu như vậy mới tiếp điện thoại?”
“Có việc gì?” Giọng điệu lãnh đạm đến cực điểm, tuyệt nhiên không nghĩ giải thích điều gì. Rất nhanh, Tuyên Viễn thay đổi giống như là người khác “Tuyên Mạt, sao con không nói cho ba biết con quen Tam thiếu nhà họ Hoắc?”
Tuyên Mạt nghe thế, nghĩ thầm, chắc chắn là người nhà họ Tống đã tìm đến Tuyên gia đi.
“Chuyện lúc trước là ba suy xét không được chu đáo, nếu như con nói sớm một chút cho ba quan hệ của con với Tam thiếu, thì ba cũng không đến nỗi bức con đi Tống gia. Cũng nhờ Hoắc tam thiếu mà Tống gia đã không đến làm phiền chúng ta nữa. Bà nội con biết chuyện này, cũng mắng chúng ta một trận. Bây giờ bà rất muốn gặp con, con về nhà đi.”
Mặc dù lời nói rất hay, nhưng không có nửa điểm ấm áp, thật giống như đang thực hiện nghĩa vụ.