Tại một bệnh viện tư nhân ở Thâm Thành.
Bốp
Mặt Tuyên Mạt bị giáng một cái tát thật mạnh. Mà ba cô, Tuyên Viễn vẫn chưa muốn dừng lại. Ông ta giơ tay lên, định tát thêm một lần nữa.
Nhưng lần này Tuyên Mạt không để cho ông ta thực hiện được, cô giữ chặt tay ông ta. Đôi mắt trong trẻo lạnh lùng chứa đầy lửa giận của cô nhìn chằm chằm vào ông ta, nói giọng lạnh băng
"Cho dù tôi là con riêng của ông nhưng cũng không đến nỗi bị các người chà đạp như vậy "
"Được lắm Mày đủ lông đủ cánh rồi có phải không Tuyên Mạt Mày có thể mang họ Tuyên là do ông đây bố thí cho mày thôi Nếu mày mang họ Tuyên thì mày phải nghe lời của tao Đám cưới này không phải mày không đồng ý là được "
Lúc Tuyên Viễn tức giận, cái bụng bia của ông ta cũng rung lên theo trông thật hài hước.
Tuyên Mạt cười lạnh
"Ông có cần tôi phổ cập cho ông một chút kiến thức về pháp luật hay không? Hay tôi mời ông vào uống trà nhé?"
"Cái đồ láo toét "
Tuyên Viễn tức đến mức xanh cả mặt. Ông ta tức giận gầm lên một tiếng.
Leng keng.
Tuyên Mạt mở cửa phòng bệnh ra, đúng lúc bên ngoài có tốp năm tốp ba nhân viên y tế đi qua.
Tuyên Viễn như bị điểm huyệt, không thể động đậy. Ông ta chỉ có thể tức giận mà trừng mắt nhìn cô
"Tao tốn tiền cho mày ra nước ngoài du học để mày học cái xấu về đây cãi lời tao à? Biết thế tao cứ lấy số tiền đấy cho chó ăn còn hơn "
"Đúng vậy Tiền của ông đúng là đều cho chó ăn rồi Nếu không thì cũng không đến nỗi con chó ấy gây chuyện rồi lại bắt tôi phải đi chùi đít cho nó."
Vốn dĩ Tô Tương đang ngồi xem kịch vui, nhưng khi nghe thấy Tuyên Mạt đang mắng ngầm con trai bà thì lập tức không chịu nổi nữa
"Tuyên Mạt Mày là cái thứ vô ơn Mày ăn ngon uống tốt ở nhà họ Tuyên, bây giờ còn là du học sinh, chẳng lẽ mày không nên báo đáp nhà họ Tuyên sao?"
"Mấy người đừng có mà thếp vàng lên mặt Tám năm qua, tôi dùng phân tiền nào của nhà họ Tuyên chưa? Cho dù là đi du học nước ngoài cũng là do tôi tự cố gắng mới có được cơ hội ấy Muốn làm ra nhẽ chứ gì? Để tôi gọi điện cho hiệu trưởng nhé? Hay ông bà đi tới ngân hàng kiểm tra thử, có xu nào là chuyển tiền sinh hoạt cho tôi hay không?"
Tuyên Mạt bình tĩnh phản bác, cô mười lăm tuổi mới đón về nhà họ Tuyên, cô biết, đó đều là do mẹ cô dùng những giây phút cuối cùng của cuộc đời vì cô mà tranh thủ. Mặc kệ cô ở nhà họ Tuyên phải chịu xa lánh và ngược đãi, nhưng cô vẫn cứ cắn chặt răng nhẫn nhịn. Nếu như có thể ở lại trong khuôn viên trường cô nhất quyết sẽ không ở nhà họ Tuyên. Kể cả học phí, đó đều là nhờ năm nào cô cũng đứng thứ nhất, được miễn học phí thậm chí còn có thêm cả học bổng, lúc này mới không bị đói chết. Cô vốn định ra nước ngoài để rời khỏi nhà họ Tuyên, nhưng không ngờ tới bọn họ lại nói lão thái thái bị bệnh, chẳng qua muốn lừa gạt cô về nước. Mà hóa ra cũng không phải bà cụ bị bệnh, là con trai bảo bối của họ chọc phải người không nên dây vào, cho nên yêu cầu cô trở về thu dọn, gả cô sang đó đi làm vật bồi thường Đúng là nực cười Cuộc đời của Tuyên Mạt cô cũng chưa tới lượt người khác làm chủ
Giọng nói của cô, thành công hấp dẫn không ít người chú ý.
Tuyên Mạt nhìn thấy tình thế, bèn làm cho tình huống trầm trọng thêm cô nói
"Em trai làm sai, các người lại có ý định dùng tôi gả sang bên kia để nhận lỗi. Hiện tại là xã hội có pháp luật, chẳng lẽ tôi lại không thể làm chủ cuộc đời của mình sao? Tuyên phu nhân, kể cả tôi không phải là do bà sinh ra, nhưng cũng không đến mức không vừa mắt với tôi chứ, cứ muốn gả tôi ra ngoài."