Vãn Ca Thẩm Khê
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡

Thẩm Khê cầu xin nửa ngày, Tống Tử Hoành mới mở miệng.
" Đi thì đi."
"Yeahhh "
Thẩm Khê hưng phấn ôm lấy Tống Tử Hoành đang ngồi ở trên sàn nhà, đôi tay ôm hắn cổ, nửa người trên ghé vào trên lưng hắn.. Phần lưng Tống Tử Hoành ấm áp một mảnh, nữ nhân khung xương thật nhỏ, ghé vào trên lưng hoàn hảo không cảm nhận được
xương cốt, một khối mềm như bông,
"Được rồi, đi xuống. Anh thử cần câu một chút, nếu ổn lúc đó anh sẽ dẫn em đi câu cá"
Tống Tử Hoành dùng khuỷu tay đẩy đẩy Thẩm Khê, ý bảo cô trèo xuống.
Ma sát mập mờ
"Cứ như vậy rất tốt, anh rể đỡ em.. ”
Thẩm Kê đâu chịu buông tha cơ hội này, đem chân câu đến bên hông Tống Tử Hoành, ôm đến càng khẩn.
“Anh rể... Anh rể đỡ em. .”
Thẩm Khê năn nỉ ỉ ôi, Tống Tử Hoành không lay chuyển được.
“Ôm chặt.”
“Ừm ”
Cảm nhận được trên người tay chân buộc chặt sau, một bàn tay sau này đỡ ở eo sườn tiểu nữ nào , chậm rãi đứng lên.t Trọng tâm Thẩm Khê dồn xuống phía dưới, hai chân bám ở bên hông càng thêm dụng lực.
“Nắm chặt anh, em ngã xuống anh cũng mặc kệ em”
Tống Tử Hoành nhắc nhở, bắt đầu điều chỉnh thử trục xoay mượt mà tốc độ, đi xuống thả cá tuyến. Cá tuyến thu phóng đều thực lưu loát, Tống Tử Hoàn vừa lòng gật gật đầu, Thẩm Khê thấy thế hướng lên trên xê dịch thân thể, đem đầu nhỏ nâng lên, hoàn hảo mặt nhỏ áp sát sườn mặt hắn.
“ Anh rể cần câu thế nào?”
Hơi thở từ miệng phun ra phả vào trên mặt Tống Tử Hoành, cảm giác ấm nóng hỗn loạn khác thường khoa hình dung . Tống Tử Hoành là người đàn ông trưởng thành, hắn hiểu được cảm giác khi nam nữ thân mật tiếp xúc, cùng lúc này hắn cùng Thẩm Khê giống như đang cận mặt nói chuyện phiếm. Như là lơ đãng, đầu nam nhân đầu hướng một tránh đi vài phần.
“Cũng không tệ lắm.”
“Oa ” Thẩm Khê duỗi cánh tay dài, đem tay cầm cần câu của Tống Tử Hoành kéo lại đây
“Cho em thử xem ”
Thẩm Khê đầu đặt trên vai trái Tống Tử Hoành, mà tay đang nắm cần câu là tay phải, muốn nắm lấy cần câu, đầu cũng đi phải theo hướng bên phải vì thế trong quá trình lôi kéo, môi Thẩm Khê vẫn luôn dán ở trên mặt anh rể theo động tác giằng co mà cọ xát.
Nguyên bản Tống Tử Hoành cũng không có chú ý tới, cho đến khi Thẩm Khê không biết khi nào mở miệng sự ướt át nơi môi hồng nhuận trực tiếp cùng mặt hắn tiếp xúc, băng thanh lạnh lẽo, hấp dẫn sở lực chú ý của Tống Tử Hoành .
“Em…”
“Bắt được rồi ”
Một bàn tay Thẩm Khê giơ lên cần câu, đột nhiên trên đùi phát lực, chỉ theo bản năng kẹp chân chống đỡ ở trên người anh rể, đôi tay buông ra thí khởi cần câụ
Tống Tử Hoành không thể không giống đỡ đứa bé lên ba, hai tay thác trụ ở mông phía dưới, một thác này hoàn toàn oanh tạc sở hữu cảm quan của hắn, mà Thẩm Khê hiện tại mặc lại là váy ngắn xếp ly.
Làn váy đi theo chân hướng sang hai bên, vị trí phần mông căn bản không nhiều che chắn, thời điểm ở nhà ngại phiền toái, Thẩm Khê không có mặc quần an toàn, quần lót bị cọ lệch đến một bên, vì thế, một bàn tay Tống Tử Hoành trực tiếp nâng một nửa cánh mông tròn trịa.
Toàn thân Thẩm Khê đều mềm như bông, mông càng thêm phấn nộn, da thịt trong tay mềm tinh tế giống như thạch trái cây. Tuổi vốn còn bé, thịt kiều nộn, Tống Tử Hoành lại vô tâm hưởng thụ, chỉ cảm thấy thứ mình cầm được chính là một củ khoai lang nóng phỏng tay, nóng đến mức lòng bàn tayh hắn toát ra mồ hôi.


⬅ Trước Tiếp ➡