Chương 2
Mẹ Thẩm sở dĩ thái độ kiên quyết như vậy cũng không phải do tùy hứng lung tung, hai chị em kém mười hai tuổi, Thẩm Hủy từ thời đại học đã ra bên ngoài tự lập, tốt nghiệp xong cũng ở nơi khác làm việc nhiều năm không về nhà, nên đối với em gái Thẩm Khê cảm tình không thể nói nhiều sâu sắc . Nếu Thẩm Khê cùng Thẩm Hủy không giống nhau mẹ Thẩm cũng không quá truy xét, thôi thì con cái đều có phúc của riêng chúng nó, cố tình Thẩm Khê không biết cố gắng, trong mọi vấn đề đều mơ màng hồ đồ, Thẩm mẫu liền muốn mượn cơ hội này để chị em hai người bồi dưỡng một chút cảm tình, thuận tiện cho Thẩm Hủy tận tâm giúp em gái chọn môi trường học tập tốt hơn.
Ba Thẩm, mẹ Thẩm mẫu không có nhiều mối quan hệ bên ngoài nhưng Tống Tử Hoành cùng con gái Thẩm Hủy thì rất nhiều, bà không tin giữa chị em thân thích Thẩm Hủy lại không chiếu cố Thẩm Khê.
Hài lòng với dự tính, nhưng khi nhìn đến bộ dạng ngây dại lười biến của con gái nhỏ tức khắc giận sôi người. Bà vì cô cất công dự liệu này kia mà cô thì ngược lại, vô ưu vô lo xem như khê phải chuyện của mình
Nhưng nhìn gương mặt phấn nộn vô tội của Thẩm Khê, mẹ Thẩm lại không nở xuống tay, chỉ lườm nguýt một cái rồi bỏ qua.
“ngủ đến bộ dạng thành như vậy còn không biết xấu hổ Còn không mau dậy chuẩn bị đồ đạc, ngày mai cút đến chỗ chị gái con cho mẹ ”
Thẩm Khê cũng không tức giận, trơ mặt ôm eo mẹ Thẩm, cười hì hì hỏi, “Mẹ, muốn con đến nhà chị làm gì?”
“Nói thiệt mẹ không biết trong đầu con nghĩ gì, nhưng gì mẹ nói con đều tai này lọt qua tai kia. Chẳng nhớ một chữ nào? "
Mẹ Thẩm ném cho cô ánh mắt sắt thép.
“ Còn có thể làm gì, không phải vì muốn tìm một trường học tốt sao? "
“ Chị gái con hiện đang mang thai, qua đó ít nhiều giúp đỡ chị con, nhớ đừng ham chơi, chị con bảo làm gì thì làm cái đó... Còn có anh rể con, Tử Hoành học hành rất tốt, từng là thủ khoa nên nếu học tập có gì không biết có thể nhờ anh rể con giúp.. ”
“Vâng”
Đến nhà chị gái
Mẹ Thẩm lải nhải dặn dò con gái nhỏ chú ý công việc cần để tâm, ý đồ muốn cho Thẩm Khê cùng chị gái thiết lập mối quan hệ tốt đẹp, cúi đầu vừa thấy Thẩm Khê như cũ duy trì một bộ dạng ngây thơ, tức khắc tâm can bà trở nên mệt mỏi. Đúng là đứa con gái không có tiền đồ Mẹ Thẩm rũ bả vai, dỗ dành Thẩm Khê.
"Thôi để mẹ viết sẵn cho con."
Dứt lời, mẹ Thẩm liền ra cửa viết những việc cần chú ý cho con gái. Thẩm Khê bị mẹ một tràn giáo huấn đến phiền nhiễu, cơn buồn ngủ biến mất , dứt khoát rời giường thu thập quần áo cùng sách vở, mẹ Thẩm sau khi viết xong danh sách các vấn đề cần lưu ý trở về phòng Thẩm Khê, nhìn thấy cảnh tượng con gái đang loay hoay dọn dẹp phòng ốc, trong lòng dâng lên một tia an ủi. Còn may có thể cứu chữa Cũng nên trưởng thành... Không nghĩ tới, đứa con gái nhỏ này của bà đã bị thay đổi cái "Tâm ".
Thời điểm Thẩm Khê xuống xe đến bến dừng chân, hơi hơi nghi hoặc hệ thống vì sao vẫn chưa gửi cho cô nhiệm vụ??
Thẩm Khê một bên kéo rương hành lí một bên đi theo dòng người đi đến cửa ra vào, lấy ra di động nhìn tin nhắn Thẩm Hủy gửi cho mình " Màu đen Audi... xxxxx..."
Nha Nó đây rồi
Thẩm Khê đôi mắt như phát ra ánh sáng, kéo rương hành lý một đường chạy qua, thời điểm gần đến mục tiêu thì chậm chậm cẩn thận dừng lại, vòng đến đuôi xe lại lần nữa cẩn thận đối chiếu biển số xe.