Edit truyện mà cứ thấy ông công Chu Dương này vừa đáng thương lại vừa đáng yêu, tớ cưng ổng muốn chết
Mà mấy bồ ưi Mấy bồ follow tạo động lực giúp tớ xíu được hơm 3
Cảm tạ Julyan, Linh Phương, UQua123 đã đề cứ nhé Yêu mấy bạn lắm nè
Đồng thời cảm ơn mấy bạn đã follow nhé Nhìn số follow tặng mà tớ mừng khóc hehe, thực sự cảm ơn các bạn đã chờ truyện và đồng hành với tớ nè
Dụ Lăng Xuyên thật sự buồn ngủ muốn chết.
Trong một đêm đi hết ba địa điểm khác nhau, phun ướt tận hai cái giường, cho dù là Hải Đường Linh ? cũng sẽ không chịu nổi. Nhưng khổ thay, bây giờ cậu đang ngồi trên xe bay của Chu Dương, muốn ngủ cũng không dám ngủ.
Xe này bay quá thấp, làm cậu sợ chết khiếp.
Chu Dương sống cạnh hồ Tử Kế nằm ở phía tây của Khổ Hoắc Lâm, cách phòng ngủ Dung Mắng một đoạn khá xa. Dụ Lăng Xuyên mơ màng mà dựa vào trong khuỷu tay của Chu Dương, nỗ lực vật lộn với cơn buồn ngủ trong chốc lát, nhưng cuối cùng cũng đành kéo cờ đầu hàng.
Không trụ nổi.
Thôi kệ cha đi, ngủ trước cái đã.
Kiểu gì sau này kiểu gì cậu cũng chết, vậy thì giờ ngủ trước có phải sướng hơn không?
Nghĩ thế, Dụ Lăng Xuyên yên tâm mà nhắm mắt lại, mới đặt đầu xuống đã lăn ra ngủ. Chờ đến khi cậu tỉnh lại, phát hiện bản thân đã nằm ở trên giường, đảo mắt thì thấy cách bày biện xung quanh căn phòng này lại cực kỳ quen thuộc.
Là giường của cậu.
Chu Dương nửa quỳ trước mép giường, dùng khăn ấm lau hai chân, nhìn qua có chút, ờm, ôn nhu?
“……” Tức khắc Dụ Lăng Xuyên tỉnh ngủ.
Làm gì cái gì vậy hả Ác mộng này cũng quá mức rồi đó má
Cậu thấp thỏm mà bật dậy, kỳ quái nhìn chằm chằm Chu Dương, nhân tiện vươn tay cướp luôn cái khăn lông “Ừ thì, cảm ơn ngươi đã đưa ta về.”
Chu Dương mở miệng, ánh mắt cực kỳ nóng bỏng, mấp máy môi muốn nói gì đó.
Hai người yên lặng đối diện vài giây, môi Chu Dương giật giật, hạ thấp giọng đến mức cậu dỏng tai để nghe, ấp úng nói “Không, không cần cảm ơn đâu.”
Nói xong còn đỏ bừng mặt.
Dụ Lăng Xuyên ngơ ngác nhìn bộ dáng quẫn bách của hắn, đột nhiên trong lòng cảm thấy cực kỳ vi diệu.
Ê nam thứ?? Làm sao anh biến thành như thế này hả nam thứ??? Trời đất ơi chó điên OOC rồi
Khoan đã, chỉ cần hắn chớp mắt một cái thì chắc chắn đã bị người khác cướp hồn rồi
Nhưng Chu Dương không chớp mắt, chỉ rũ đầu, để lộ gương mặt uể oải, mệt mỏi. Dụ Lăng Xuyên giãy giụa, định lặng lẽ rút chân về, thì bất chợt bị hắn dùng sức nắm lấy.
“A ”
Chu Dương hoảng sợ, nghe thấy Dụ Lăng Xuyên hô đau lập tức thả lỏng tay.
Lúc này trên bắp chân trắng nõn để lại năm dấu tay đỏ ửng, trông vô cùng rõ ràng, dưới ánh đèn vàng như nhiễm thêm một chút sắc tình bí ấn.
“Ta xin lỗi ” Nói ra câu này thì lại vừa to vừa rõ.
Suốt cả một đêm Dụ Lăng Xuyên nghe câu xin lỗi nhiều đến mức tai như muốn mọc kén. Cậu xoa xoa chân, lắc đầu “Không sao. Ta hơi buồn ngủ, ngươi……” Có thể đi ra được không.
Cậu do dự không dám nói tiếp, tự nhiên cảm thấy bản thân vô lương tâm.
Người ta đã có lòng đưa cậu về, bây giờ mở miệng đuổi người thì có lẽ không tốt cho lắm.
Hoàn toàn không nhớ đến vị thân vương tội nghiệp giúp cậu trị liệu xong bị ăn tát.
Chu Dương cảm giác đầu lưỡi khô cứng, khó khăn thốt ra một câu “Vậy em ngủ đi.”
Dụ Lăng Xuyên trợn to mắt “Vậy còn ngươi?”
“Ta bồi em ngủ.”
Dụ Lăng Xuyên trợn mắt há hốc mồm “…… Ừ ta, ta thấy cái này… không cần thiết cho lắm.”
Chu Dương xấu hổ và giận muốn chết, muốn mở miệng nói nhưng mà nghĩ nát óc cũng không biết nói gì, đành tủi thân ngồi trước mép giường, đầy mặt viết đừng đuổi đi hắn đi.
Mà đầy mặt Dụ Lăng Xuyên cũng viết không muốn hắn ở lại. Hai người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, yên lặng giằng co hồi lâu, cuối cùng vẫn là Dụ Lăng Xuyên mệt mỏi ngã xuống.
Chu Dương sợ đến muốn bay lên, nhanh chóng bổ nhào vào giường, túm người bế lên mà chạy ra ngoài. Mới chạy không được hai bước, đã nghe thấy tiếng hít thở vững vàng truyền ra từ trong lòng ngực.
Hoá ra là ngủ rồi.
Ổng bị ám ảnh cái chết của bé, giờ thấy bé nhắm mắt ngã là sợ.
Chu Dương nhẹ nhàng thở ra, đặt mông ngồi xuống giường, cảm nhận được nhịp tim trở lại bình thường.
Từ khi hắn phát hiện bản thân đã trọng sinh vào thời điểm trường tổ chức tiệc khai giảng năm 2, thì hắn mừng như điên mà vội vàng chạy thục mạng đến hoa đinh Oanh Nguyệt, ai dè Tạ Thanh Sầm nói rằng Tiểu Dụ đã bị Dung Mắng mang đi.
Khi hắn chạy đến phòng ngủ Dung Mắng, thì Dung Mắng lại lạnh lùng nói là Tiểu Dụ đã ngủ, không được quấy rầy em ấy.
Quả thực lý do đó có tác dụng, thành công ngăn cản được bước chân ầm ầm như sấm của hắn. Hắn không thể vào, cũng không muốn đi, cứ thế mà đứng đợi trước cửa phòng, chờ gặp được người mà hắn ngày đêm tơ tưởng.
Ác mộng lạnh lẽo dài lâu rốt cuộc cũng đã kết thúc, vòng đi vòng lại, cuối cùng Tiểu Dụ đã chịu nằm vào trong lòng ngực hắn.