“Hàm Hàm, anh rể sướng quá, anh rể muốn chết trên người em!” Tần Dữ Ninh rất muốn nâng chân cô em vợ lên đặt trên vai, dùng sức thao cô, thao tới cô phải yêu kiều rên rỉ: “Tiểu huyệt mút anh rể thật chặt, Hàm Hàm cũng thích đại côn thịt của anh rể đúng không?”
Tiếng thở gấp của người đàn ông gợi cảm cực kỳ, từ giọng nói có thể nghe ra anh đang sảng tới mất hồn.
Tống Hàm cắn chặt môi dưới, mái tóc dài mướt mồ hôi, dán trên trán: “Anh rể... Giường còn đang vang... Ưm a... Giường còn đang vang...”
Cái giường nát này, ngay cả lật mình cũng có thể phát ra tiếng, nói gì tới lực đạo khi thanh niên trai tráng thao huyệt. Cho dù anh đã cố gắng giảm nhẹ lực đạo nhưng vẫn khiến giường phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, tấm màn liền với giường cũng đang rung lắc một cách có quy luật.
Tần Dữ Ninh vốn đã nhìn thật vất vả, thả nhẹ lực độ thao lộng đã là nhường nhịn lớn nhất của anh, nhưng dù làm thế nào cái giường nát này vẫn kẽo kẹt, còn không bằng để anh thao cho thoải mái.
“Vang thì vang đi, anh rể thật sự không nhịn nổi nữa, tiểu bức của Hàm Hàm quá non.”
Tần Dữ Ninh khiêng cái chân thon dài trắng nõn của cô em vợ lên, trực tiếp đè đầu gối vào bả vai, hai chân đè ở phía dưới phát lực, bắt đầu điên cuồng bạch bạch bạch, kích thích nộn huyệt mới được khai bao của cô em vợ.
Giường vốn chỉ kẽo kẹt rung động, hiện tại đã bắt đầu phát ra tiếng loảng xoảng loảng xoảng, chỉ cần là người đều có thể liên tưởng được mức độ nóng chảy của màn tính ái này.
Tống Hàm vừa nghe thấy động tĩnh như vậy, máu huyết khắp người bắt đầu chảy ngược, cảm giác như mình sắp bị anh rể thao hôn mê!
Tiểu bức run rẩy xoắn lấy đại côn thịt của anh rể, nước phun phốc phốc, hoa tâm bị đại quy đầu của anh rể không ngừng đánh vào, vừa ngứa vừa sướng.
Nghĩ tới chuyện người khác biết được cô đang nằm trên giường bệnh bị anh rể thao tiểu bức, thật đúng là xấu hổ chết người...
“Anh rể...”
Tống Hàm bịt chặt miệng lại, hai chân đè trước ngực, ý thức tan rã, người vừa thiếu oxi vừa nóng cháy, đã có rất nhiều lần cô như muốn ngất đi.
Tần Dữ Ninh biết cô em vợ thẹn thùng, anh chỉ có thể kéo chăn qua phủ lên thân thể hai người, phía dưới vẫn đang thô bạo thọc vào rút ra trong tiểu nộn huyệt nhưng miệng không quên dỗ dành cô: “Đừng sợ, anh rể sẽ không để người khác nhìn thấy em đâu... A... Anh rể quá sướng, không dừng lại nổi...”
Tống Hàm đáng thương nằm co ro dưới thân thể cường tráng của anh rể, bị anh rể thao tới chết đi sống lại.
Hai người đang thao tới mãnh liệt, đều không nghe được bên ngoài có tiếng bước chân truyền tới, mãi tới khi giọng nói của hộ sĩ vang lên.
“Tần tiên sinh giường số 5, anh đang làm gì vậy? Đừng ảnh hưởng tới thời gian nghỉ ngơi của những bệnh nhân khác!”
Hộ sĩ làm trong bệnh viện nhiều năm, cũng có thể tính là người kiến thức rộng rãi, nhưng hôm nay cô lại được mở mang tầm mắt. Đây là lần đầu tiên cô gặp được người có thể gây ra động tĩnh lớn như vậy lúc nửa đêm. Bọn họ biến bệnh viện thành nơi nào vậy!
Cô cảm thấy mình chỉ cần cảnh cáo một chút, vị Tần tiên sinh kia sẽ thu liễm, không nghĩ tới tiếng giường lắc lư loảng xoảng lại không giảm bớt chút nào, trái lại còn có xu thế càng lúc càng trầm trọng hơn.
Chương 30: Bị anh rể thao tới chết đi sống lại (H)