Tỷ Phu Đừng Ép Ta Như Thế
Chương 23: Cơ khát không thể rời khỏi đàn ông
⬅ Trước Tiếp ➡
Cô bạn ngồi cùng bàn hưng phấn trừng to mắt nhìn cô: “Ai nói cho cậu vậy?”
Bạn ấy tiến lại sát bên tại Tống Hàm: “Mình cũng từng nghe người ta nói vậy. Mình còn nghe nói, nếu phái nữ bị người đàn ông giỏi chuyện giường gối phá thân, thân thể sẽ đặc biệt mẫn cảm cơ khát, sẽ không thể rời khỏi đàn ông được!”
Gương mặt vốn không còn màu máu của Tống Hàm nay lại trắng thêm vài phần.
Buổi tối khi tan học, Tống Hàm rầu rĩ không vui được anh rể đón về. Người đàn ông một tay đánh lái một tay nắm lấy tay Tống Hàm, đang nghĩ xem về nhà rồi nên nấu món gì ngon cho cô ăn.
Tống Hàm nhìn thoáng qua sườn mặt anh tuấn của anh rể, sau đó lại cúi đầu.
Cô gái đang không vui nên buổi tối cũng không ăn nhiều. Tần Dữ Ninh nhìn ra cô không vui, dịu dàng dò hỏi: “Sao vậy? Có phải đồ ăn anh rể nấu không hợp khẩu vị của em không?”
làm lắc đầu, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Không phải, chỉ là em cảm thấy thân thể không được thoải mái...”.
Nói xong cô lại vội vã đóng cửa nhốt mình trong nhà tắm, rất sợ anh rể lại làm ra chuyện gì mờ ám với cô.
Tống Hàm cố tình lảng tránh anh rể. Sau khi tắm rửa xong lập tức chui vào phòng ngủ. Thấy anh rể muốn đẩy cửa tiến vào, trái tim cô nhảy lên tới lồng ngực.
Nhưng anh rể cũng không động vào cô thêm, chỉ sờ lên trán cô: “Đều do anh rể, tối qua không mặc quần áo cẩn thận cho em, hẳn em đã bị cảm rồi.”
Anh rể đối xử với cô tốt như vậy khiến Tống Hàm áy náy rũ mi xuống.
“Nếu đêm nay còn thấy không thoải mái nhớ nói rõ cho anh rể biết.” Tần Dữ Ninh nắm lấy bàn tay cô gái, hôn nhẹ lên giữa trán cô, sau đó đóng cửa đi ra ngoài.
Tống Hàm nằm trên giường, nghĩ tới anh rể đối xử với cô tốt như vậy, trong lòng lại càng áy náy nhiều hơn.
Hiện tại vừa nhớ tới anh rể, cô lại không nhịn được mà nghĩ tới thân thể rắn chắc của anh, môi lưỡi nóng cháy, động tác đâm thọc cường thế hữu lực...
Tống Hàm không được tự nhiên kẹp chặt hai chân.
Ngay lúc Tống Hàm đang khó chịu cực kỳ, di động bên gối lại đổ chuông.
Nhìn thấy người gọi tới là chị gái Tống Vân, cô nhận máy ngay.
Gọi điện thoại xong, Tống Hàm lại càng khó chịu.
Chị gái đối xử tốt với cô như vậy, sao cô có thể làm ra chuyện kia với anh rể? Nếu chị cô biết được thì cô phải làm sao bây giờ?
Trong lòng có tâm sự, Tống Hàm không tài nào ngủ nổi.
Cửa bị đẩy nhẹ ra, Tần Dữ Ninh bưng một chén canh lê nóng hầm hập tới, nhỏ giọng gọi cô: “Ngủ rồi à? Hàm Hàm?”
“Còn chưa ạ.”
Tần Dữ Ninh bật đèn lên: “Anh rể thấy giọng em hơi khàn nên nấu canh lề cho em, chỉ sợ em ngủ mất rồi.”
Tống Hàm đứng dậy, mũi chua xót: “Cảm ơn anh rể.”
Cô nhận lấy chén canh, ngoan ngoãn uống hết.
Tần Dữ Ninh sờ mái tóc cô, sau đó nhận lấy chén: “Ngốc, có phải anh rể làm em đau nên em mới không thoải mái, từ đó giận anh rể”?
“Không phải.” Tống Hàm nghẹn ngào, tay nhỏ không nhịn được nắm lấy bàn tay rộng lớn của người đàn ông.
Từ nhỏ anh rể đã thương yêu cô, sao cô có thể giận anh ấy được.
⬅ Trước Tiếp ➡