“Sao lại khóc nữa?” Cô gái này vẫn luôn khóc, khiến Tần Dữ Ninh thật sự đau lòng.
Anh duỗi tay lau đi nước mắt bên khóe mắt cô gái: “Thật xin lỗi Hàm Hàm, tối qua là do anh rể không tốt, anh rể đã nghẹn quá lâu, nhất thời xúc động, anh rể xin lỗi em.”
Không nghĩ tới anh mới vừa nói vậy, Tống Hàm đã khóc càng lớn hơn.
Vừa khóc vừa lên án hành vi cầm thú của anh: “Anh rể, anh... Cho dù anh không nhịn được cũng không thể... Em lại không phải chị gái... Em còn bị anh làm đau, nếu chị em biết thì phải làm sao bây giờ? Em sắp bị anh rể hù chết rồi, anh còn hôn miệng em...”
Tần Dữ Ninh lập tức liên tưởng tới cảnh tượng hương diễm tối qua, khi mình đè lên thân thể mềm mại thơm ngát của cô em vợ, không ngừng đòi lấy, trong lòng thỏa mãn cười thầm nhưng ngoài miệng lại dối trá cực kỳ:
“Đều là lỗi của anh rể, tối qua nah rể nóng đầu làm loạn, Hàm Hàm đừng khóc nữa được không?”
Nước mắt của Tống Hàm càng chảy tợn hơn, tay nhỏ vừa lau nước mắt vừa khóc không ngừng.
Tần Dĩ Ninh đành phải nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái lên, đau lòng lau nước mắt thay cô: “Đừng khóc, nghe anh rể nói, đừng khóc nữa...”
Nếu còn khóc nữa, anh sẽ không nhịn nổi.
Tần Dữ Ninh thở dài, người đàn ông đang “chào cờ”, chỉ thấy miếng thịt mỡ bên người càng thêm mê người hơn. Thật xin lỗi, em vợ.
Anh cúi đầu nâng mặt Tống Hàm, lại hôn lên.
Tống Hàm trệ ra.
Rõ ràng anh rể đang thành thật xin lỗi cô, vì sao lại đột nhiên hôn lên?
“Ưm, anh rể... Không cần...”
Tống Hàm dùng hai bàn tay nhỏ đấm lên vai người đàn ông, không ngừng giãy giụa.
Tần Dữ Ninh rất thích thấy dáng vẻ đáng thương này của cô. Hôm qua anh vốn chưa mặc quần áo cho Tống Hàm, hiện tại dưới lớp chắn là hai thân thể trần trụi.
Tần Dữ Ninh hôn lên cái miệng nhỏ của Tần Nùng, cầm lòng không đậu mà xoay người qua ép lên, thân thể nam tính nặng nề nóng rực chỉ chớp mắt đã đè chặt trên người cô gái, kín không kẽ hở.
“Hàm Hàm ngoan.” Trong đôi mắt đen của Tần Dữ Ninh tràn đầy dục hỏa: “Cho anh rể chơi thêm chút nữa, anh rể sẽ làm em thoải mái...”.
“Đừng, anh rể... Em sợ...”
Tống Hàm vừa khóc vừa lắc đầu, nhưng cái miệng nhỏ đã bị người đàn ông ngậm lấy, không thể phát ra thêm câu nào nữa.
Không biết thân thể bị sao, sau khi anh rể đè lên nó mềm nhũn như bông, nơi riêng tư cũng nóng rực, ngay cả hai núm vú cũng trở nên ngứa ngáy.
Thật khó chịu, chắc chắn là cô đã bị anh rể lộng hỏng thân thể rồi.
Người đàn ông dùng tay nâng khuôn mặt nhỏ của Tống Hàm len, vô số nụ hôn rơi lên da thịt trắng nõn của cô. Lưỡi Tống Hàm bị anh rể kéo ra khỏi môi, ngậm vào trong miệng, đầu lưỡi mẫn cảm bị trêu đùa.
Đôi mắt cô trở nên ướt át, hai tay không tự chủ được mà ôm lấy cổ người đàn ông, thân thể thành thật khát vọng anh rể có thể mang tới càng nhiều vui sướng hơn cho cô.
Tần Dữ Ninh biết thân thể cô em vợ rất mẫn cảm, tùy tiện hôn một cái phía dưới đã chảy nước không ngừng.