⬅ Trước Tiếp ➡
Cô phải đánh đổi khá nhiều, cần phải bày binh bố trận để chống đỡ phản phệ, tử khí trên người Tống Nghiễn Thanh là một trong những thứ quan trọng để bày binh bố trận.
Tử khí trên người anh cho dù ở thời đại của cô cũng chưa từng thấy qua, thật là khiến cô động lòng.
Lúc này, điện thoại di động để bên cạnh cô đột nhiên vang lên.
Cô nhìn sang, trên màn hình hiện lên cái tên Đàm Tuyết Gia.
Đàm Tuyết Gia?
Khóe miệng Kiều Kim giương lên một nụ cười cổ quái.
Người này chính là tên đầu sỏ hãm hại Kiều Kim nghiện ma túy.
Là một người phụ nữ mà con trai Mục gia phái đến để tiếp cận Kiều Kim.
Bề ngoài xinh đẹp, nhưng vì lý do riêng mà sống lăn lộn ngoài xã hội từ lâu, luôn sống trong cuộc đời tăm tối, tâm cơ thâm trầm, thủ đoạn cũng rất ác độc.
Kiều Kim cũng bị bọn họ tiêm ma túy dưới tình huống vô thức, lúc về nhà cô phát hiện mình đã dính vào ma túy, dưới sự đổ vỡ không chịu nổi đả kích mới có thể tự sát.
Vận mệnh của ý thức thiện lương đã kết thúc, ý thức của thầy pháp Kiều Kim quay trở lại, linh hồn trở về vị trí cũ.
Thời gian đã trôi qua một vạn năm, nhưng mà cũng không có vấn đề gì, đến thời đại nào, đối với cô mà nói, có gì mà không sống được?
Đàm Tuyết Gia là người đầu tiên lừa gạt Kiều Kim, cô ta sẽ bị cắn trả rất nhanh, nhưng mà bây giờ lại tìm tới Kiều Kim, có lẽ là nhận được tin tức Kiều Kim tự sát nên muốn biết thực hư.
Nhưng mà, nếu đã đưa tới cửa, Kiều Kim vẫn muốn thấy.
Cô nhận điện thoại, còn chưa đợi Kiều Kim há mồm, bên kia đã nói như súng liên thanh vậy: “Cô đang ở đâu? Tôi nghe nói cô tự sát, xảy ra chuyện gì, có cần thiết không? Có chuyện gì khó mà không giải quyết được?”.
Đáng nhắc tới chính là, Đàm Tuyết Gia bề ngoài thì làm người ta lạnh lẽo cô quạnh, yêu thích phong cách Gothic đen tối, trong mắt người ngoài là một người phụ nữ rất ngầu.
Nhưng nội tâm cô ta lại âm u, từ nhỏ đến lớn đều bắt nạt người khác, vì người quen biết nhiều, mang lưới quan hệ lại rộng, lại có xinh đẹp làm vốn, chuyện thất đức đã làm thật sự không ít.
Kiều Kim cũng được xem như là một chuyện trong đó, nhưng chắc chắn không nặng nhất.
Nhưng có lẽ cũng bị cắn trả vô cùng tàn nhẫn.
Giọng điệu cô ta bây giờ lạnh lẽo cô quạnh, thờ ơ trước sau như một, thậm chí còn có chút phiền chán đối với việc Kiều Kim cố tình gây sự tự sát.
Nếu không phải là mệnh lệnh của cậu hai Mục thì cô ta cũng lười tiếp cận đồ ngu xuẩn như vậy.
Rõ ràng có thể phá hủy dễ như trở bàn tay, mà cứ khăng khăng muốn từ từ chơi.
“Chuyện khó khăn?”.
Kiều Kim há mồm, giọng nói thanh thúy, giống như dòng nước nóng chảy qua khe suối, ngọt ngào mà biến ảo khôn lường: “Tôi bị các cô tiêm ma túy, ở trong mắt cô, đây chỉ là một chuyện khó khăn sao?”.
Giọng nói như vậy xuyên thấu qua điện thoại di động đập lên não Đàm Tuyết Gia một cái, làm cô ta đột nhiên ngẩn ra, da đầu có cảm giác tê dại.
Đàm Tuyết Gia bình tĩnh lại, chỉ xem mình bị ảo giác, lập tức phủ nhận nói: “Cô đừng nói lung tung, cô nghiện ma túy có liên quan gì đến tôi? Là chính cô không nghe khuyên bảo cứ chơi cùng mấy người kia”.
Cô ta sẽ gặp chuyện không may ngay lập tức.
Lúc đó Kiều Kim đã bị cô ta làm cho mê sảng, làm gì thì Kiều Kim trước đó không rõ ràng lắm.
Nhưng mà Kiều Kim ngày nay thì biết rõ mồn một.
Đừng nói là có ký ức, cho dù không có, cô chỉ cần làm một trận pháp đơn giản là có thể nhìn thấy tất cả những gì của mình liên quan đến Đàm Tuyết Gia.
“Được rồi”. Kiều Kim dứt khoát bỏ qua: “Có lẽ là tôi nhớ nhầm, bây giờ tôi đang ở bệnh viện, cô không đến thăm tôi xem sao sao?”.
Giọng nói của cô đã không còn mềm mại trước sau như một như bình thường, nghe có một sự trong suốt và thẳng thắn.
Thêm mấy phần độc đoán mà trước đây không có.
Dường như không có chỗ cho sự nổi loạn.
Đàm Tuyết Gia có một dự cảm xấu, theo bản năng muốn từ chối.
Nhưng mà cô ta phát hiện mình lại không thể nói ra lời từ chối, cách một cái điện thoại di động, quỷ thần xui khiến, cô ta thốt lên: “Được”.
Kiều Kim vô cùng hài lòng: “Tôi chờ cô”.
Ba chữ này, giống như một lá bùa, dán thật chặt lên người Đàm Tuyết Gia.
Cô ta ngây người trong nháy mắt.
Chờ lúc tỉnh táo lại, nắng gắt phủ trên đầu, thế mà cô ta lại rùng mình một cái.
Sao cô ta lại cảm thấy có chút không đúng lắm?
Nhưng mà không thể nói rõ chỗ nào không đúng.
Kiều Kim ở bệnh viện chờ Đàm Tuyết Gia đến rất nhanh.
Cô ta mặc áo phông, vóc người cao gầy tinh tế, dưới chiếc quần sooc ngắn là đôi chân thẳng nuột.
⬅ Trước Tiếp ➡