⬅ Trước Tiếp ➡
Khuôn mắt sáng lạng đã xuất hiện vài nếp nhăn trên mặt, gương mặt thô tục dần lộ rõ, dáng người bụng phệ tiến gần khiến Dung Dung kinh tởm.
Dung Dung, cố gắng lùi về sau tìm kiếm một phương hướng để thoát ra nhưng căn phòng vip này không gian tuy rộng rãi, nhưng lấy một cửa phụ cũng không có, chỉ có một cửa chính bị khoá chặt.
Lão Trần, liền cười gian tà, bàn tay thô bạo khiến người khác buồn nôn nắm lấy tay cô.
“Buông ra, đừng chạm vào tôi!”
Người đẹp trước mặt khiến cả người ông ta sôi sục, làm sao có chuyện bỏ qua.
“Người đẹp…hầu hạ anh, anh sẽ không để em chịu thiệt!”
Lão Trần, càng lúc càng mất kiên nhẫn mà áp chế cô, tay kéo mạnh thân thể cô liền ngã lên sofa. Ông ta không chần chừng liền áp thân thể xuống, hắn khiến Dung Dung kinh hãi mà hét lớn.
“Đừng đυ.ng vào tôi, xin ông!”
“Sao có thể không đυ.ng, em đẹp như vậy, anh sẽ nhẹ nhàng…ngoan nào bảo bối!”
Lời nói da^ʍ tà vừa dứt, ông ta đã lấy từ trong túi quần ra thứ bột màu trắng liền ngửa cô uống hết. Chỉ trong chóc lát ông ta bắt đầu có biểu hiện, toàn thân nóng rực Dung Dung liền hiểu rõ thứ ông ta dùng chính là thuốc kí©ɧ ŧɧí©ɧ. Cô hoảng sợ chống cự, hai mắt bắt đầu ướt đẫm nước cô bất lực hét to đến khàn giọng.
“Cứu tôi…cứu tôi!”
Tác dụng của thuốc quả nhiên rất mạnh, ông ta liền cởi sạch quần áo, tay thô bạo liền sờ đến đùi của cô sờ soạng, chiếc váy mỏng manh của Dung Dung liền bị xé một cách không thương tiếc.
Cảnh xuân liền lộ ra, da thịt trắng nõn khiến Lão Trần bột phát thú tính càng mạnh.
“Bảo bối, em thật đẹp…đúng ta khiến đàn ông phát điên mà!”
Dung Dung, kinh tởm cực độ liền tát thẳng vào mặt hắn một cái.
“Cầm thú, buông ra!”
Lão Trần, bị đánh liền kích động bàn tay nắm chặt lấy chiếc cổ trắng nõn của cô mà siết chặt, lời nói chữi rủa vang lên đầy sự phẫn nộ.
“Con điếm, còn dám ra vẻ thanh cao sao? Hôm nay để Lão Trần này dạy cô làm thể nào để hầu hạ đàn ông!”
“Á!”
“Cứu tôi, đừng mà!”
“Rên đi…con điếm…không biết rên à?”
Mỗi cái động thân đều khiến Dung Dung đau đớn nhục nhã, hắn thô bạo ra vào trên thân thể cô.
Tại căn phòng, chỉ còn lưu lại dư vị của tìиɧ ɖu͙©, tiếng khóc yếu đuối của Dung Dung, tiếng cười đầy thô bỉ của người đàn ông!
Phía bên ngoài tiếng đập cửa càng lúc càng dồn dập.
Tô Noãn, tay chân cùng sử dụng nhưng cái cửa kia thật sự rắn chắc, chân đá mấy cái, cũng không hề lay động.
Bên cạnh, chậu hoa kiểng đắt tiền, Tô Noãn cũng không biết sức lực đâu ra lại có thể nhấc lên đập về phía cửa.
Cô tức giận hét lớn:
“Các người còn không mau mở cửa cứu chị ấy!”
Tiểu Mỹ, liền đi đến kéo tay cô.
“Đừng lo chuyện bao đồng!”
Tô Noãn, tức giận rút tay lại ánh mắt căm phẫn.
“Các người có còn là người không? sao có thể ác độc đến như vậy?”
Cô hai tay tiếp tục đập mạnh vào cửa, tiếng đánh dồn dập, không lâu, cửa cuối cùng cũng được mở.
Lão Trần bước ra gương mặt tràn đầy sự mãn nguyện đến thô tục!
Cả đám nhân viên ở bên ngoài, khi nghe tiếng cầu cứu thảm thương của Dung Dung cũng không một ai dám lên tiếng, bọn họ đều xem đây là một màn kịch hay!
Tô Noãn, vội vàng đi vào chỉ thấy trên ghế sofa Dung Dung mở rộng hai chân nằm bất lực trên đó, dưới thân máu tươi chảy ra lộn xộn, mái tóc quăn hỗn độn xõa trên mặt đất, lớp trang điểm đậm dường như bị nước mắt rửa sạch, hiện ra khuôn mặt trắng bệch.
Ánh mắt kích động, Tô Noãn lẳng lặng đi đến.
Thấy cô vào, ánh mắt của Dung Dung có chút chuyển động, vẻ mặt lúc này, ngược lại yên lặng như mặt hồ.
Tô Noãn, đặt hai chân cô nằm xuống, cởϊ áσ khoác khoác lên người cô, cô gái miễn cưỡng mới có cử động, hai đùi thon dài run rẩy, khép lại bất động, Tô Noãn ngồi xổm xuống, kéo nhẹ nhàng chiếc quần bị tuột tới mắt cá chân lên, cô gái im lặng hồi lâu, lúc này nước mắt mới trào ra.
“Tại sao bọn họ có thể đối xử với chị như vậy? Tô Noãn…!”
Tô Noãn, nhanh chóng mặc lại quần áo cho cô, cũng cài lại hết nút áo, cúi đầu không hề ngẩng lên, hai mắt cô đỏ rực. Cô đỡ Dung Dung ngồi dậy ôm vào lòng, cô lúc này chỉ biết im lặng để xoa dịu đi phần nào đau đớn của Dung Dung.
Cách thức đáng sợ như vậy sao?
Tại sao có thể đổi xử với Dung Dung như vậy, Tô Noãn thực sự rất muốn hiểu hà tất gì đều là con người với nhau lại không thể cùng sao sống hoà đồng!
Đều làm ở một nơi đầy rẫy sự phức tạp như vậy, là có mưu tính hại nhau?
“Chị, đã không sao rồi?”
Tiếng nấc của Dung Dung vang lên càng lớn.
Tô Noãn, tối hôm đó đã đưa Dung Dung về nhà sau vài giờ khóc liên tục đến ngủ say cô mới an tâm mà rời đi!
còn tiếp:
⬅ Trước Tiếp ➡