⬅ Trước Tiếp ➡

Không thể tin nổi...
Những điều vô lý này....
Còn nữa.. Em đang tìm việc làm?
.........
Nếu em muốn làm gia sư cho anh...
Sẽ không
Thì anh sẽ luôn xài bao khi thượng em, đỡ cho em phải vất vả tẩy rửa
..........
Điềụ.. điều kiện? gì.... Gì.... Đây?
Đức bật cười ha ha trước đôi mắt tròn xoe của Khải.
Trêu chọc người này quả thật vô cùng thú vị
Đức với tay lấy chiếc áo khoác,
Rời khỏi. Không quan tâm câu trả lời của Khải là gì. Bởi đơn giản, Với Đức bây giờ, tất cả chỉ là một trò chơi. Mà trò chơi này, cậu là người làm chủ.
==============
Đức không thi đỗ đại học.
Nhưng ba cậu cũng không thể nào để cậu mang cái danh là vô học được.
Thế nên ông vẫn cứ là đăng ký cho cậu vào một lớp đại học tại chức, hữu danh vô thực. Hàng tuần đều có người tới điểm danh thay, đi học thay.
Tuy nhiên, gần hết kỳ rồi, dù ông cũng đã hao chút tâm trí, thì việc để người đi thi hộ cũng là bất khả thi.
Thế nên, Đức bắt buộc phải thuê gia sư về kèm.
Giao kèo rõ ràng là chỉ cần đạt điểm 2, 3. Ắt ông có cách cho Đức lên 5, 6 mà qua môn.
Dẫu là vô cùng chán ghét. Nhưng Đức không phải là không hiểụ Thời buổi này, muốn làm gì cũng đều phải có cái bằng đại học lót chân. Cậu đồng ý.
Và cũng dĩ nhiên, cậu đã tìm được một gia sư độc nhất vô nhị cho mình. Cũng chính là người tình – thứ n của cậụ
================
//
Buổi chiều hôm đó,
Khải đang lót một chiếc khăn bông mềm ngồi học bài,
Thì Long tới,
Vừa nhìn thấy Long, khải đã nở một nụ cười . Xem ra, tên đó đã giữ lời.
Nhưng khác hoàn toàn với những gì Khải nghĩ,
Đáng lý, theo như Long mà cậu biết, chắc chắn sẽ sợ hãi tới run rẩy,
Nhưng không,
Long vừa vào phòng đã xông tới trước mặt Khải, giật cuốn sách trên tay cậu ra, dằn mạnh xuống bàn
Anh đã hứa gì với chúng nó?
Long...
Nói cho em biết lũ khốn đó đã bắt anh làm gì?
Anh...
Anh nói đi Nói mau – Long gần như gào lên
Khải im lặng.
Nói sao đây?
Nói rằng cậu hèn hạ mà chấp nhận bán bản thân mình đi sao?
Thở hắt một hơi dài, Khải kéo chiếc ghế bên cạnh lại
Em ngồi xuống đã.
Đôi vành mắt đã đỏ au, Long quăng phịch người xuống ghế
Đó là chuyện của em Anh không nên vì em mà làm ra cái trò ngu ngốc ấy . Tên hèn hạ đó.... – Long uất hận..
Thế nhưng, Khải lại chua chát cười
Chúng ta có tiền sao?
Long ngẩng mặt lên, nhăn mày nhìn Khải.
Khải chậm rãi, lồng hai bàn tay vào với nhau
Còn cách nào khác sao?. Anh có sự lựa chọn khác không? Anh có thể trơ mắt nhìn chúng chặt tay em ra làm vài khúc không?
Anh Khải...
Chúng ta thì sao?. Để sống và tồn tại được ở cái đất Sài Gòn này cũng đã là điều không dễ dàng. Nhất lại là những kẻ tứ cố vô thân, cũng chỉ có thể nương tựa vào nhau,
Em....nhưng anh cũng không nên..
Còn nữa, nghe lời anh.Em tuyệt đối tuyệt đối phải tránh xa những thứ cờ bạc cá cược đó ra. Nếu không, sẽ không ai có thể cứu em được nữa...
Còn anh thì sao?
Hai tháng. Chỉ hai tháng thôi. Mọi thứ sẽ trở về như ban đầụ..
Anh Khải... Em..
Anh cũng coi em giống như em trai anh vậy, Em cũng không cần phải tự trách. Dẫu sao... anh cũng...
...........
Tóm lại. Em phải hứa với anh, tránh xa những thứ tệ nạn đó ra.


⬅ Trước Tiếp ➡