Chương 14
Đức bất giác mà nở một nụ cười,một cảm giác vô cùng khoan khoái như người vừa khỏi ốm hít được một dòng khí trong lành vào tới phổi,
Cho tôi địa chỉ của cậu ta ngay bây giờ . số tiền đó, cậu không cần phải trả nữa...
Em xin các anh, thực sự...
Hoặc là....... bán mày cho vài lão già U50 đang thèm của lạ nhỉ?
......
Cầm trong tay địa chỉ của Thành Khải.
Đức vừa muốn bước ra khỏi phòng, Sơn đã túm lấy tay Đức, ấn vào đấy vài thứ cần thiết, rồi giễu cợt
Nên học hỏi một chút
Chiếc xe hơi đời mới lăn những vòng bánh trên những con đường đầy ánh đèn đang loáng nước mưa của Sài Thành.
Đức vừa huýt sáo một hơi dài, lại vừa gõ nhịp trên vô lăng.
Chỉ là vui vẻ, thế thôi
Còn bao lâu rồi mới vui vẻ như vậy? và vì cái gì mà tự dưng thấy vui vẻ như vậy?
Đức hoàn toàn không quan tâm
20h.
Bình thường, khi ở nhà, ngoại trừ khi ngủ hoặc ôn thi cần sự yên tĩnh Khải mới đóng cửa, vì đơn giản, đồ đạc có giá trị ngoài cái máy tính cùi thì cũng không còn gì để mà trộm ghé thăm nữa.
Thế nên, đa phần cửa chính đều mở bung, hôm nay cũng vậy, Khải vừa đi nộp đơn xin việc về, khép được cánh cửa là vội vàng chui vào nhà tắm.
Mùa mưa Sài Gòn, rất nhiều con đường nghiêng ngả nước, Khải ướt sũng, cậu thật muốn mau chóng thay ra bộ quần áo ướt đẫm...
Xả nước đứng dưới vòi hoa sen,
Khải cởi bỏ quần áo, từng chiếc trên người thoát xuống lộ ra từng mảnh da trắng xanh vì lạnh...
Đôi đầu ti theo đó mà săn lại một chút, dựng cao một chút.
Đến khi cậu vừa lột nốt chiếc quần lót sót lại trên người. Một tiếng nói khàn đục vang lên ngay trước cửa nhà tắm, khiến cậu chết sững
Đẹp lắm... Vô cùng đẹp...
Là kẻ đó Khuôn mặt đó Sống mũi đó
Khải chết lặng, giật mình chụp lấy chiếc khăn tắm
Anh...Anh...
Đức tiến tới, với tay lên xoay vòng, khiến chiếc vòi sen bỗng chỗng ngưng lại.
Khải chỉ có thể liều chết lùi lại
Anh muốn làm gì?
Ép chặt Khải vào thành nhà tắm. Đức nở ra một nụ cười tà mị
Đến, để hóa giải hiểu lầm,
Anh,.....
//
Ưm...
Không phải hôn,
Đức chỉ đơn giản lấy tay mình bịp chặt miệng Khải,
Đưa một đầu gối tới, chèn giữa hai chân khiến chiếc khăn tắm lập tức rơi ra khỏi hạ thể của Khải,
Khải cố gắng giãy dụa, cuộn tay đập liên tiếp lên lưng Đức.
Vậy nhưng Đức một tiếng rên nhỏ cũng không có, đuôi mắt lại càng cong lên, ghé sát miệng của mình vào tai đối phương
Nếu em còn làm loạn, e rằng chẳng mấy chốc cả xóm sẽ chạy sang xem đó. Cửa phòng hẳn là không khóa đi?
........
Khải chết sững, đôi mắt mở tròn nhìn tên khốn trước mắt.
Đức lại buông thêm một nụ cười
Giới thiệu với em, Anh tên Đức. Kém em một tuổi đó Nhưng không hề gì . Anh thích lái máy bay
Với những lời hạ lưu vừa lọt qua tai, Khải giận tới đỏ mặt
Tôi và anh không quen nhau Rút cuộc anh muốn cái gì?
Đức liếc Khải một đường từ trên xuống, đưa tay xoa nhẹ lên đầu ti của Khải
Làm người tình của anh.
Vô liêm sỉ
Khải giật bàn tay trên ngực mình xuống, bước nhanh ra ngoài.
Đức trái lại, không giữ người, chỉ đảo đầu lưỡi qua má trong khuôn miệng, chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm
Tên Long đúng không?
.......
Xem ra, muốn tha cho nó, quả là không được rồi