⬅ Trước Tiếp ➡

Kẻ không có tiền, thanh cao một nghìn lần, ắt vẫn chỉ là một kẻ nói khoác.
Lặng lẽ,
Đứng dậy,
Moi trong chính khố hạ của mình ra xấp tiền.
Long nhìn những đồng Polyme ướt nước mưa đang dính bết vào nhau ấy.
Đúng.
Cuộc đời chính là như thế này
Đây mới chính là cuộc sống
Đồng tiền chính là sự nhục nhã, và cũng chính là sự hào nhoáng, mà người ta dùng để làm thước đo lẫn nhaụ
Chỉ vì sự ngu xuẩn của vài trò cá độ, vài trận bóng
Mà cậu không những hại người đã coi thương mình như em út
Lại hại cả chính bản thân mình
Long cắn chặt môi.
Không được khóc.
Nhất định không được khóc
Trên lầu,
Sơn vừa tiến tới chỗ Đức ngồi, tay xoa xoa bên má.
Đức nhìn vết đỏ hằn trên má Sơn, nhếch miệng cười.
Sơn vừa ngồi xuống, liền nhạo
Biết vừa gặp ai không?
?
Vừa gặp cậu em nhỏ mà hai hôm trước mày khui hàng đó
Đức bỗng dưng nhíu mày, đổ người lại về phía trước, hai tay đặt lên bàn
Cậu ta tới đây?
Vòi tiền chứ còn làm gì. Thằng ngu chó. Nếu hôm đó ở lại vòi mày thì có phải được nhiều hơn không?
Vòi tiền?
Hừ, mày còn lạ gì. Hôm đó đù má ăn đủ rồi, mà hôm nay còn dám tới diễn trò vòi thêm. Oắt con không tự lượng sức
Sơn xoa xoa má.
Đức đưa một ngụm café đen lên, uống một ngụm lớn.
Đắng.
Đúng vậy.
Tất cả, đều là vị đắng.
Tất cả, chỉ là diễn trò.
=======================
Buổi tối,
Khải mơ màng tỉnh dậy,
Thực chất vết thương nơi hậu huyệt cũng không phải quá nghiêm trọng. Với sức của một thanh niên mới 21 tuổi thì việc lành lại cũng không mất quá nhiều thời gian.
Thứ làm Khải mệt mỏi tới độ lịm đi, thực chất lại chính là những suy nghĩ cứ dày vò như một chiếc xe lu nặng nề ủi qua ủi lại.
Anh tỉnh rồi sao?
Long vừa thấy Khải run run khóe mắt, liền hỏi. Là giọng của Long. Khải thấy an tâm hơn một chút. Cậu mở mắt lớn hơn, ngoảnh đầu sang bên cạnh, tặng cho Long một nụ cười dù còn mệt mỏi.
Long vội vàng cúi đầu xuống thấp
Anh cảm thấy sao rồi? Có đỡ mệt hơn chưa? Anh ăn cháo nhé?
Khải nhìn xung quanh một chút. Là bệnh viện ư? Khải có chút khó tin.
Không trả lời những câu hỏi liên tiếp của Long. Khải cố gắng bật ra từ cổ họng khô khốc
Sao anh lại ở đây?
Anh không nhớ gì thật sao?
Anh...
Nhớ chứ.
Chắc chắn, không phải chỉ là nhớ đơn thuần.
Mà có lẽ, sẽ là khắc sâu tới mãi mãi cũng không thể nào quên được
Nhưng,
Cậu không định nói gì với Long về chuyện đã xảy ra.
Vì cậu sợ sẽ dọa tới cậu nhỏ này.
Dẫu gì, cậu cũng là một thằng Gay. Lại còn là một thằng Gay có tố chất nằm dưới.
Nhưng Long thì không giống cậu
Thật may hôm đó, người giao hàng đi là cậụ
Nếu không, thực sự cậu sẽ hối hận tới chết khi người chịu dày vò kia lại là cậu em nhỏ này. Nhìn sang mái tóc bông bông xù của Long, Khải cố gắng mỉm cười
Anh đói rồi
Để em lấy cháo
Khóc, thì làm được gì?
Nếu khóc được, thì Long đã khóc từ buổi trưa nay khi bị quăng ra khỏi quán rồi
Long không khóc. Cậu nhanh nhẹn ngồi dậy, mở lồng ủ cháo.
Việc ngồi thẳng lại đối với Khải còn khá khó khăn, nên Long ghé từng thìa cháo đút tới miệng Khải
Ba mẹ anh có gọi điện vô.Em nghe máy và nói anh ra ngoài rồi
Ừm, để lát anh gọi điện lại...


⬅ Trước Tiếp ➡