⬅ Trước Tiếp ➡
"Mùa hè năm nay tất cả các sản phẩm âm nhạc dự định của công ty truyền thông Đế Tước, lập tức sửa lại 1 phần cho tôi. Bắt đầu từ hôm nay, chức vị mà tôi đảm nhận đã có hiệu lực. Dự án âm nhạc không có chữ ký của tổng thanh tra, tài vụ sẽ không chi phí, cấp phát tiền. Vì vậy nếu như anh còn muốn làm album 《 bán hạ 》 , thì trước khi tan làm ngày hôm nay đem bản kế hoạch đến cho tôi." Tô Tử Bảo nói đến đây, nghiêng nghiêng đầu chậm rãi nói, "Về phần trưởng phòng tài vụ, đơn từ chức của cô chúng tôi đã nhận được, bây giờ cô có thể đi về rồi. Từ hôm nay trở đi, Hứa Phàm, sẽ là trưởng phòng tài vụ tạm thời."
Hà Đào ngây ngẩn cả người, cô ta làm sao có thể biết được hiện nay《 bán hạ 》đang làm album chủ đề chứ? Không chỉ có nhớ kỹ tên của anh ta, mà còn biết bây giờ phòng âm nhạc đang làm những gì.
Bùi Tây Lễ của phòng tài vụ cảm thấy không thể tin nổi, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào màn hình, xảy ra chuyện gì vậy? Sao tôi đột nhiên lại bị từ chức thế này?
Hứa Phàm bên cạnh cũng không rõ ràng cho lắm, làm sao mà tôi đột nhiên lại thành trưởng phòng tài vụ thế này?
"Cô, trưởng phòng điện ảnh Đỗ Quyên, theo như tôi biết, phòng của mọi người sắp tới sẽ có một bộ phim sắp lên sóng, sao đến bây giờ vẫn còn chưa bắt đầu công tác tuyên truyền? Phòng chiến lược đều là bất tài cả sao? Mang theo tài liệu về phim của các cô đến phòng làm việc của tôi, đồng thời trưởng phòng marketing và trưởng phòng truyền thông cũng đến đi. Còn có Tống Anh Kiệt trưởng phòng nghệ sỹ, điều phối lại hồ sơ của nghệ sỹ, ngày kia tôi phải gặp mặt tất cả các nghệ sỹ đã ký hợp đồng với công ty. . ."
Cô đối với màn ảnh máy vi tính, gửi đi một chỉ thị rõ ràng đâu vào đấy. Rõ ràng là ngày đầu tiên tới làm, mà lại đối với truyền thông Đế Tước rõ như lòng bàn tay. Nhớ được tên của từng nhân viên cấp cap, biết rõ từng phòng hiện đang làm gì, thậm chí ngay đến cả một nhà sáng tác của phòng âm nhạc cũng bị chỉ đích danh.
Ngày đầu tiên đi làm, bị cấp dưới bài xích tập thể, nhưng mà cô lại cường thế hack vào tất cả các máy tính của công ty, làm trách nhiệm của một tổng thanh tra.
"Được rồi, những thứ tôi muốn nói chính là những lời vừa rồi. Loại tiệc chào mừng này, tôi cũng hiểu được là không cần thiết gì. Chỉ là hội nghị lần sau, hy vọng mọi người không ai vắng mặt. Nếu như chúng ta có thể hợp tác vui vẻ, hai tháng sau, tất cả mọi công nhân viên chức, tiền lương sẽ được gấp 3 lần. Rất hân hạnh được biết mọi người, chúc mọi người làm việc vui vẻ."
Nói xong câu đó, Tô Tử Bảo nhẹ nhàng gõ bàn phím, tất cả máy tính trong công ty lại đen ngòm, tiếp theo khôi phục lại như bình thường.
Tống Anh Kiệt trợn mắt há hốc mồm, sau nửa ngày lấy lại tinh thần, hướng về phía Tô Tử Bảo giơ ngón tay cái lên, "Lợi hại! Uy vũ khí phách!"
Tô Tử Bảo hàm súc hướng về phía anh ta cười cười, vỗ vỗ bả vai của Hứa Phàm ở bên cạnh: "Có giấy chứng nhận kế toán hạng A quốc tế, làm tài vụ chắc là không có vấn đề gì chứ? Cố gắng lên, không nghĩ tới bên cạnh Bùi Dực còn có một nhân tài toàn năng như vậy, trước hết cứ cho tôi mượn dùng vài ngày đi."
Hứa Phàm khóc không ra nước mắt, "Tôi. . . Tôi muốn tìm tổng giám đốc xin nghỉ."
Tổng giám đốc ở trong văn phòng ở tầng cao nhất, Bùi Dực nhìn Tô Tử Bảo biến mất khỏi màn hình máy vi tính, khóe môi liền hơi nhếch lên.
 
1. Hẹn gặp tình địch.
Công ty truyền thông Đế Tước, trong văn phòng của tổng thanh tra ở tầng cao nhất.
Tô Tử Bảo lật xem tài liệu trong tay, nếu như đã cùng bố giao hẹn kỳ hạn 2 tháng, cô sẽ toàn lực ứng phó. Đế Tước nhờ có một ca hậu Lạc Băng Uyển mà có thể có chút danh tiếng, mà Tô Tử Bảo cũng định sẽ đầu tư công sức vào Lạc Băng Uyển.
Trên màn hình tinh thể lỏng là bản danh sách âm nhạc quyền lực nhất nước Z. Lúc này bản hát mới đang ở trên bảng xếp hạng, ba thứ hạng đầu tiên đầu đã bị Diêu Liên Y chiếm mất rồi.
Diêu Liên Y là ca hậu của công ty giải trí Vân Đình, cũng là ca sỹ mà năm đó Tô Tử một tay đào tạo nên. Tô Tử vì cô mà viết vô số bài hát, phát hành rất nhiều album, hơn mười buổi hòa nhạc, là thiên hậu nổi tiếng nhất giới giải trí bây giờ, mà bây giờ ba bản nhạc này, lại không hề kí tên Diệp Tử.
Cô cũng là chị em tốt của Tô Tử khi Tô Tử còn sống, nhưng mà lúc này, Tô Tử Bảo trong đầu lại nghĩ đến những lời nói trong điện thoại Hạ Thừa Diệp lúc cuối cùng.
"Cô thực sự cho rằng Diêu Liên Y coi cô như chị em? Người cô ta ghét nhất chính là cô, cô cho rằng lần sốt cao đó đã đốt cháy cổ họng của cô? Nhưng sự thật thì là do cô ta đã bỏ thuốc vào nước uống của cô, chính vì lo lắng cô sẽ không nâng đỡ cô ta nữa, mà cô sẽ tự hát. Cổ họng của cô hỏng mất, cô sẽ lại sáng tác, cuối cùng sẽ chỉ có thể để cho cô ta hát. Cô không được lên sân khấu, mà cô ta lại được tung hô trước mặt mọi người. Đúng, tôi đương nhiên biết là Diêu Liên Y làm, vì muốn chặn họng tôi, kỹ thuật trên giường của cô ta cũng không tồi."
Giọng nói kinh tởm đó vẫn còn văng vẳng bên tai, lại càng làm cho Tô Tử Bảo càng thêm thanh tỉnh. Cô vì Hạ Thừa Diệp, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ bước từ sau cánh gà mà lên trên sân khấu, sau khi toàn tâm toàn ý khiến cho người chị em tốt của mình trở thành ca hậu. Vậy mà cô ta lại khiến cô bị hủy đi cuống họng, lên giường cùng bạn trai của cô, mà Hạ Thừa Diệp, lại cũng giấu diếm cô. Có lẽ là Hạ Thừa Diệp cũng hy vọng bản thân mình vĩnh viễn không thể hát được nữa.
Chị em tốt cùng bạn trai, một đôi cẩu nam nữ.
"Tô tổng giám sát, trưởng phòng Hà đã đến." Trợ lý Phạm Ngôn gõ cửa.
Ánh mắt của Tô Tử Bảo dời đi, sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, trên mặt liền lộ ra một nụ cười, "Mời vào."
Hà Đào là trưởng phòng phòng âm nhạc, hôm nay đang làm album 《 bán hạ 》, thông tin về album cô đã xem qua rồi, ca khúc cũng tạm được, nhưng nếu muốn nổi thì vẫn chưa đủ.
Đổi sang ca khúc khác, trên bảng xếp hạng, mượn danh tiếng của Lạc Băng Uyển liền tranh thủ đem bán album, tất nhiên có thể có lượng tiêu thụ rất khá.
Đây cũng là bước đầu tiên mà Tô Tử Bảo muốn làm khi vào công ty truyền thông Đế Tước. Nếu như album này có thể bán chạy, vậy thì giao ước với bố, sẽ thành công hơn phân nửa.
"Tô tổng giám sát." Hà Đào trong mắt cất giấu vẻ khẩn trương, bọn họ không hề coi trọng cô nữ sinh chưa tốt ngiệp này, nhưng mà đối phương vừa ra trận liền mạnh mẽ vang dội, vừa đối mặt liền đuổi việc tổng thanh tra tài vụ. Hiện tại chẳng lẽ là vì chuyện bọn họ từ chức tập thẻ, mà tính sổ đấy chứ?
2. Hẹn gặp tình địch.
Tô Tử Bảo ưu nhã hướng về phía anh ta làm một động tác mời ngồi, nói, "Album bán hạ tôi xem qua rồi, đây là làm riêng cho Lạc Băng Uyển đúng không? Một vài ca khúc cũng không tệ lắm, nhưng mà phải thay đổi một số thứ. Tôi định sau khi gặp mặt Lạc Băng Uyển, chuẩn bị vài ca khúc cho cô ấy ghi âm. Đây là những ca khúc mà tôi giữ lại sau khi tuyển chọn, những thứ khác cứ giữ lại làm dự bị đã."
Hà Đào tiếp nhận cặp văn kiện, Tô Tử Bảo dường như sàng lọc mất một nửa ca khúc, nhưng mà ánh mắt của cô cũng làm cho Hà Đào rất kinh ngạc. Với tư cách là trưởng phòng phòng âm nhạc, khả năng âm nhạc của Hà Đào cũng được rèn luyện hàng ngày, những ca khúc được giữ lại này, trên cơ bản anh cũng cảm thấy rất được.
"Album này tháng sau là phát hành rồi, hiện tại còn chưa trọn được ai hát chính, cái này có phải là quá nực cười rồi không?" Hà Đào chần chờ nói. Tạm thời đổi người hát, hơn nữa vị đại tiểu thư này muốn đi đâu làm nhạc cho Lạc Băng Uyển là một chuyện, có thể chọn ra người hát chính một cách tốt nhất không, lại là một chuyện.
Tô Tử Bảo cười nói, "Nửa tháng, tôi sẽ đưa ra ca khúc. Trưởng phòng Hà yên tâm."
Hai người tao đổi một ít công việc cụ thể liên quan đến album, có thể là do Tô Tử Bảo buổi sáng quá uy vũ khí phách, cũng có thể là anh chờ nửa tháng sau cô lấy được lời nhạc rồi tính, cũng không hề phản đối, rất phối hợp.
Một buổi sáng, Tô Tử Bảo đã lần lượt gặp mặt hết các nhân viên cấp cao của công ty truyền thông Đế Tước, cũng đã đem sự vận hành của công ty hiểu đến rõ ràng minh bạch. Mãi cho đến lúc đọc đến Tống Anh Kiệt cho cô một nghệ sỹ mới lúc này cô mới sững sờ, tại sao Lạc Băng Uyển lại ra nước ngoài nghỉ phép rồi?
Gọi điện thoại cho Tống Anh Kiệt, Tô Tử Bảo nói, "Có thể sắp xếp để tôi gặp mặt Lạc Băng Uyển được không?"
"Cái này tôi không làm chủ được. Bùi thiếu cho cô ấy nghỉ nửa tháng, hiện tại cô ấy đang ở nước ngoài." Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười của Tống Anh Kiệt, "Nhưng mà nếu như tổng giám sát của chúng ta đã mời, tôi bây giờ có thể gọi điện thoại cho người đại diện của cô ấy ở bên kia. Về phần cô ấy có trở về hay không, tôi cũng không dám sai khiến vị đại tiểu thư này, cô vẫn phải đi hỏi Bùi thiếu."
Tô Tử Bảo khách khí nói, "Cảm ơn."
Tống Anh Kiệt cúp điện thoại, nhìn qua Bùi Dực ngồi bên cạnh cười nhạo nói, "Bùi thiếu, cô vợ nhỏ của cậu muốn hẹn gặp mặt tình địch. Cậu nói xem tôi nên giúp cô ta hẹn, hay là giúp cô ấy hẹn đây?"
Bùi Dực lười nhác vùi vào trong ghế sa lon bằng da thạt, giương mắt nhìn anh ta, "Nói linh tinh gì thế."
Tống Anh Kiệt bám gọi điện thoại, cùng chị Kim nói rõ tình huống, chỉ nghe thấy bên trong Lạc Băng Uyển không biết nói những gì, chị Kim liền tố khổ nói: "Tống thiếu, Băng Uyển nói cơ thể cô ấy không thoải mái, muốn kéo dài thời gian nghỉ ngơi, trong hai tháng sẽ không quay về. Mong anh chuyển lời với Bùi thiếu."
Nói xong liền cúp điện thoại.
⬅ Trước Tiếp ➡