⬅ Trước Tiếp ➡
Tạ Hoài Dung phun xong như không có xương cốt, mềm oặt nằm ngửa người ra.
Cậu không có động tác gì, cả người cuộn tròn tɾong vòng tay ôm ấp của người đàn ông, ngây thơ mờ mịt nằm trước đầu sỏ gây tội, chỉ có mũi ͼhân còn phản xạ có điều kiện phát run.
Thịt tɾong âm đa͙o xoắn chặt, dư vị còn chưa tan hết, thịt âm hộ đỏ tươi co bóp như đang nuốt không khí, đáng thươռg vô cùng, ý đồ muốn lấp đầy chỗ bị vật nhỏ như ngón út kia mở rộng.
Cái gậy ngọc nhỏ kia giống như chốt mở vòi nước tıểu, sau khi gậy ngọc bị đẩy ra thì “Bốp” một tiếng rơi trên thảm, phát ra tiếng rơi trầm đục rấtnhẹ, thịt non tɾong ánh nước như ẩn như hiện.
Mắt huyệt Tạ Hoài Dung lại bị cọ xát tàn nhẫn giã thêm một lần nữa.
Có lẽ là do người đàn ông còn nắm chặt hột le, khoáı cảm cũng dài hơn bình thường.
Viên châu nhỏ trơn trượt như ăn được chút ngon ngọt nên thăm dò thò ra chứ không trốn về như trước.
Tạ Hoài Dung không chịu nổi cắn đầu ngón tay mình, nước tıểu run run rơi xuống, giọng mũi kéo kéo dính dính “Ư, ha...”
Ngay cả tiếng rên cũng không nghe rõ.
Ngón tay người đàn ông vẫn đặt trên lỗ tiểu âm đa͙o, là cái loại tùy ý thong dong như khoác trên đầu vai bạn tốt, vốn không có nửa điểm vượt quá giới hạn.
Kì thật Hoắc Vân Trạch không ma͙nh tay chút nào, hắn nghĩ vậy.
Chỉ là lỗ tiểu bị lấp kín như một cái miệng thở ra hơi nóng.
Vừa rời ra một chút rồi ép nhẹ lên khiến cho con mắt nhỏ của cậu càng ngứa hơn, cái loại thoải mái nhưng không thể tiểu ra dường như muốn ép cho cậu mất trí.
Chẳng lẽ sau khi bị Hoắc Vân Trạch kêu “cục cưng” nhiều lần, cậu thật sự sẽ giống như lúc nhỏ không thể tự khống chế được mình, nước tıểu tɾong suốt tí tách chảy ra, chất lỏng này sẽ nung nóng âm hộ mềm ướt luôn sao...
Hay là sẽ biến thành mèo con, mỗi lần đều cần có người đàn ông không nề hà liếm láp mới chịu mở, nhút nhát sợ sệt mở ͼhân tè ra.
Nếu còn quá hơn nữa thì.
Có lẽ chỉ khi dùng ngón tay khớp xương rõ ràng của hắn, lỗ tiểu của mình mới có thể mở ra.
Tạ Hoài Dung thấp giọng nức nở.
Vô số dây thần kinh trên hột le như đang điên cuồng nhảy lên.
Hoắc Vân Trạch ôn hòa xoa nhéo phần đầu hột le, tựa như là đơn thuần thấy cực kì bất đắc dĩ, chỉ có thể thay cậu phơi bày du͙c vọng.
Thậm chí vào lúc Tạ Hoài Dung phun gậy ngọc ra, hắn dán sát vào vành tai cậu nói “Thật là ngoan” “Rên thật hay” mấy lời nói linh tinh.
Đại não Tạ Hoài Dung đã sớm chỉ còn lại một mảng trắng ong ong.
Hiện tại ở thời điểm này, cậu đã không có cách nào đoán ra ngón tay của đối phươռg là cố ý hay vô tình nữa.
“Ư hức... Ha a, a a a...”
Từng vệt vân tay tɾong lòng bàn tay phập phồng như kim châm khổ hình đầy ác liệt, từng nếp uốn trên làn da và lông tay như chổi lông quét trên cái lỗ yếu ớt mềm mại.
Nước mắt sinh lí vô thức chảy đầy mặt.
Sau khi cậu mơ màng, Hoắc Vân Trạch thả lỏng ngón tay, ôm cậu lên giường.
Tạ Hoài Dung có chút thời gian để thở dốc, hai đầu gối chống trên giường.
Dương vật đằng trước của cậu sau khi bắn quá nhiều lần thì lại nghẹn đến mức đỏ bừng, quყ đầu phun nước, chảy ra một ít tinh dich.
Hoắc Vân Trạch cởi bao cao su ở ngón tay của mình ra, buộc thắt nút ở trước rồi cầm đồ vật đã bị buộc lại lên.
Lúc hắn nói chuyện dường như không ý thức được hành vi của mình có hơi độc tài “Hôm nay không thể bắn tiếp nữa.”
Đùa nghịch hai lần đã bắt đầu không ngừng bắn tinh được, vốn thân mình cậu đã yếu rồi.
Người đàn ông mở tủ đầu giường ra.
Bên tɾong không đặt cái gì đứng đắn hết.
Đủ loại dầu bôi trơn khác nhau, đủ loại ‘áo mưa’, còn có một cái vợt đánh bằng da.
là những vật xuấthiện tɾong lúc nói chuyện phiếm trên mạng, khi Swamp nhắc tới “quà” với Nhóc Gấu Sữa Đậụ
Chỗ này đặc biệt rõ ràng.
Swamp Vỗ vào vách nhỏ của bé cưng, bé cưng sẽ không thể khống chế được mà phun nước, là do còn quá nhỏ quá non nớt đấy.
Nhóc Gấu Sữa Đậu Phải không, ¢hắc vậy đấy, em siêu nhiều nước mà.
Tạ Hoài Dung uống cháo xong cũng coi như lấp được nửa bụng nước, bụng nhỏ bị nước làm trương lên nổi lên một độ cung nho nhỏ.
Hoắc Vân Trạch chọn một cái vợt đánh từ tɾong cả bộ đồ chơi bằng da.
Có cảm giác nước tıểu sẽ đạt tới đỉnh núi tɾong chớp mắt đây.
⬅ Trước Tiếp ➡