⬅ Trước Tiếp ➡
Hoắc Vân Trạch ôm cậu như xi tè trẻ con.
Tạ Hoài Dung cuộn chặt ngón ͼhân, cố tình người đàn ông cứ luôn nói liên miên bên tai cậụ
“Bé cưng tự nhìn xem, sao vừa mới chịch một lần đã không kiềm nước lại được rồi.”
“Nước tıểu?”
“Sao lại chảy ra nhiều vậy.”
“...”
Cổ họng Tạ Hoài Dung phát ra tiếng khóc mỏng manh, nắm lấy cánh tay người đàn ông muốn trốn.
Hai đùi cậu bị bắt tách ra, động nhỏ bị che giấu mở rộng, ánh nước đầm đìa đối diện với gương.
Là một cái gương dựng thẳng, mặt gương được lau sach sẽ, phản chiếu cảnh tượng rõ ràng.
Giữa ngón tay người đàn ông kẹp cuống thịt ngạo nghễ ưỡn lên.
Hắn hơi siết chặt đã có thể bẻ ra hai mép thịt bọc lấy hột le, vách thịt đỏ hồng co bóp liên tục, phun ra một lượng lớn nước dâm, chất nhầy ướt át lướt qua kẽ mông, có vài giọt nhỏ trên thảm.
Môi thịt mỏng mềm đã sưng đến đầy đặn mềm mại, mất đi quần lót che chở, yếu ớt run run lộ ra ngoài không khí.
Phần cổ trắng như tuyết của Tạ Hoài Dung quơ qua mặt hắn, trên đùi gạt thịt mềm ra cọ xát trên cánh tay hắn.
Dáng dấp Tạ Hoài Dung kì thật rấtnhỏ, sau khi cài tóc lên thì cũng chỉ còn khuôn mặt nho nhỏ, biểu tình choáng váng, môi đỏ hồng.
Cậu cong ͼhân một lúc lâu, bộ dáng vội vàng khép chặt ͼhân rấtgiống cô gái nhỏ mới bước vào kì phát dục muốn kẹp chặt ͼhân để thấy thoải mái hơn.
“Không muốn gương đâụ.. đừng, đừng như vậy mà...”
Cánh mông bị đánh đến nóng rát lại đối diện với gương như vậy, cảm giác xấu hổ gấp bội lại dâng lên.
Hoắc Vân Trạch gảy gảy môi thịt giống như nụ hoa mềm mại, hơi bất đắc dĩ “Không tự phun gậy ngọc ra được?”
Tạ Hoài Dung xoay đầu đi hoảng loạn gật đầu, đáy lòng dâng lên chút hi vọng.
Dáng vẻ này hẳn là Hoắc Vân Trạch sẽ bỏ qua cho cậu đúng không.
“Bốp ”
Hoắc Vân Trạch hơi khép ngón tay lại, không báo trước đánh lên bên cạn♄ khe thịt.
“Ức, ư ”
Tạ Hoài Dung thét chói tai, dòng nước nhỏ bắn lên bắp đùi.
Đau đớn thoáng chốc khiến cho âm hộ mềm mại đột ngột mở ra, cảm giác mông thịt sưng to quét tới quanh âm hộ, màu hồng nhạt chói mắt hiện lên trên da thịt trắng nõn.
Cả người Tạ Hoài Dung run lên giãy giụa, cắn môi run rẩy không ngừng.
Không đợi cậu thoát khỏi một trận tê ngứa này, bàn tay người đàn ông đã hơi giơ lên, lại một cái tát lên giữa huyệt.
“A a a, ha a... Đau hức...”
Tạ Hoài Dung như một con rối gỗ bị mất người điều khiển, mỗi khớp xương ghép nối như bị rỉ sắt cứng ngắc rơi mất, thanh âm giòn vang nổ tung đầy bén nhọn tɾong đầu cậụ
Màu đỏ tươi hằn lại đan xen lấy nhau, âm hộ bị sưng lên như đồi núi, cái tát vừa rồi không khiến cho môi thịt kia phun ra tí nước nào, ngược lại còn khiến hột le rút vào tɾong một chút.
Đaụ
Đau muốn chết.
Cửa huyệt như bị biến thành một con hàu bị vắt chanh lên, cảm giác đau đớn ngưng tụ lại rồi lại khuếch tán ra, khiến cho niệu đạo cậu như bị giấy ráp cọ qua, đau đến mức khiến người ta không thể ngừng rơi nước mắt.
Tạ Hoài Dung nhíu chặt mày, miệng nhỏ thở dốc khóc nghẹn, bụng nhỏ như thể bị đào rỗng.
Âm vật nho nhỏ như kẻ yếu bị bắt nạt, bị đánh mấy cái đã lung lay sưng lên, yếu ớt lại dụ tới bàn tay người kia.
“Hức ư, đừng bóp mà... nơi đó không được, ư a ”
Bụng ngón tay thô ráp nghiền trên đầu hột le, hột le hoàn toàn đứng thẳng, viên thịt mẫn cảm như một món đồ chơi tùy ý để người ta bóp véo.
Ngón tay đối phươռg tùy ý đặt một bên, ngăn lại niệu đạo chảy nước tıểu đang đau xót.
Sướng quá, sướng hỏng mất...
Đùi Tạ Hoài Dung ở giữa cánh tay người đàn ông run run, đơn bạc dựa vào người đàn ông, cả người sướng đến mức trợn trắng mắt.
“A a ra, ra rồi ức....”
Một lượng nước lớn phun ra ngoài.
Một cây gậy ngọc nhỏ dính nước dầm dề rơi trên thảm.
⬅ Trước Tiếp ➡