WC cũng không phải chỗ lý tưởng để giải quyết vấn đề, nhưng Tiêu Bạch thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
"Xin cậu đó, giúp tớ lần này nữa đi."
"Tớ cũng…… Tớ cũng không biết tại sao mình lại như vậy nữa."
Cậu đang có xu hướng trở nên mất khống chế, đuôi mắt đỏ hoe, trong WC trống trải quanh quẩn tiếng khụt khịt của cậu.
Không biết tại sao thân thể mình đột nhiên lại biến thành như vậy, thân thể song tính này không làm cậu chán ghét hoặc cảm thấy mình là kẻ dị dạng, chỉ là loại cảm giác không biết chuyện gì đang xảy ra này làm cậu khó có thể chấp nhận.
Giây tiếp theo cậu liền cảm giác được lòng bàn tay mềm ấm phủ lên mắt mình, nước mắt bị Cố Minh Hãn lau sạch, đối phương đã trút bỏ bộ dáng lạnh nhạt lúc nãy, an ủi Tiêu Bạch, "Đừng khóc, chúng ta trở về ký túc xá thôi."
Tiêu Bạch kinh ngạc nhìn anh, hỏi: "Không phải cậu còn phải trở về lớp học sao?"
“Không quan trọng, về ký túc xá thôi.”
Cũng may hôm nay là thứ bảy nên trên đường trở về ký túc xá hai người cũng không gặp phải người quen.
Nước rửa tay trong lòng bàn tay Cố Minh Hãn nhanh chóng bị xoa thành bọt nhiễm đầy tay. Mười ngón tay anh giao, không chừa lấy một chút khe hở.
Rửa tay xong anh không lập tức đẩy cửa ra, mà là hít sâu, sau đó điều chỉnh lại vẻ mặt tự nhiên rồi bước ra.
Tiêu Bạch ngồi trên giường, nửa người trên trần trụi, cậu đã tự giác cởi đồ xong. Hồi nãy mặc đồ quá dày làm trên khuôn ngực trắng nõn của cậu chảy ra một lớp mồ hôi mỏng, lúc này nó đang bởi vì cậu thở dốc mà hơi hơi phập phồng.
Người vừa bước ra khỏi phòng tắm kia lại quay trở về, lấy khăn lông đã vắt khô ra đi đến trước mặt Tiêu Bạch.
Cố Minh Hãn bỏ qua cái tay đang muốn cầm khăn của đối phương, trực tiếp đắp nó lên cặρ √υ" trắng ngần của cậu, tay cũng theo đó mà bao lại cả bầu ngực, lau sạch mồ hôi và vết sữa đã cạn khô trên đó.
Hai bên vú đều bị anh tỉ mỉ lau qua một lần, bộ ngực dính nước bị gió điều hòa thổi qua mang đến một chút lạnh lẽo.
Mùi chanh trên tay anh rất nồng, tràn ngập xoang mũi cậu, Tiêu Bạch nhìn bàn tay đang cầm khăn chà lau trên vú mình, muốn nói lại thôi.
Cố Minh Hãn có biết anh đang dùng khăn của chính anh không nhỉ, có cần nhắc nhở một chút hay thôi nhỉ?
Rối rắm một hồi, Tiêu Bạch cảm thấy chắc là thôi đi, đến lúc đó lại mua cho anh một cái khăn mới vậy.
Bức màn bị kéo lại kín mít, che mất phần lớn nguồn sáng, chỉ còn một bộ phận nhỏ may mắn được xuyên qua, làm nó không còn mãnh liệt.
Trong ánh sáng mập mờ đó, một bên mặt của Cố Minh Hãn bị giấu trong bóng tối, khuôn mặt anh góc cạnh rõ ràng, điều đó càng dễ làm người khác nảy sinh rất nhiều ảo tưởng mơ màng.
Có kinh nghiệm từ lần trước, lần này hút sữa thuận lợi hơn nhiều, Tiêu Bạch lại ngồi lên đùi anh theo thường lệ.
Bắt đầu từ mát xa, đốt ngón tay thon dài của anh nâng vú cậu lên, theo đường cong trắng nõn vuốt ve từ gốc tới đỉnh.
Lực xoa bóp rất thích hợp, bầu ngực trắng nõn căng tròn nhẹ nhàng rũ dựa trong tay anh. Năm ngón tay cong lại, đè lên phần thịt mềm mại kia, làm nó như muốn trốn đi từ khe hở của ngón tay.
Bình thường nhìn Tiêu Bạch hung dữ với anh như vậy, nhưng một thân da thịt cậu lại mềm ấm vô cùng, sờ lên làm người thấy quyến luyến vô cùng.
Núʍ ѵú cậu mẫn cảm hơn trước rất nhiều, vừa tiếp xúc với hơi thở nóng rực của anh liền không kìm được mà đứng thẳng, càng đừng nói tới chuyện lại một lần nữa bị đôi môi ướt mềm của anh ngậm lấy liếʍ ɭáρ.
Ống dẫn sữa cần được khơi thông, đều phải dựa vào cách Cố Minh Hãn hút như thế nào.
Anh vùi đầu vào đôi gò bồng hơi nhô lên kia, dùng hàm răng nghiến mạnh vào một bên núʍ ѵú, bầu ngực bên kia bị ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, quen tay hay việc hơn lần trước rất nhiều, ít nhất không đến mức làm một bên khác thấy trống vắng.
Hiện tại Tiêu Bạch cũng không dám làm phật ý người duy nhất có thể giúp được mình, cậu cố gắng ưỡn ngực. Núʍ ѵú bị đầu lưỡi ngậm lấy, khi thì rà qua rà lại, khi thì mút mát.
Núʍ ѵú bị hàm răng nghiến cũng không thấy đau, mà là tê tê dại dại, mang theo chút ngứa, cả người cậu không khỏi nhè nhẹ run rẩy, ngón chân trắng muốt cuộn lại "Ưm……"