Chương 19
anh mới đến, em đợi anh cả buổi tối rồi." Người phụ nữ giả vờ đáng thương, nắm lấy cánh tay Cố Cẩn Nhiên nói.
"Cô này là ai?
Anh Cẩn Nhiên, sao anh lại dẫn người phụ nữ khác đến dự tiệc, anh có biết đây là nhà em.." Người phụ nữ chưa nói xong đã bị cắt ngang.
"Tinh Nhi, không được vô lễ." Một người đàn ông trung niên bước tới.
"Ba, con không có " "Nhanh đi tiếp khách đi." Lý Vũ đuổi con gái đi rồi nói với Cố Cẩn Nhiên "Cẩn Nhiên à, Tinh Nhi còn nhỏ, đừng chấp nó." "Chào bác Lý, ba mẹ cháu bảo cháu đến chúc mừng sinh nhật bác, đây là quà." Cố Cẩn Nhiên lấy ra một tấm thẻ đưa cho Lý Vũ.
Lý Vũ mỉm cười nhận lấy "Đến là được rồi, còn mang quà nữa, khách sáo quá." Sau đó lại gọi về phía cửa "Mộc Dương, Lý Mộc Dương Con mau dẫn Cẩn Nhiên ra bể bơi chơi đi, ở đây toàn người già chúng ta, chán lắm, các con là người trẻ tuổi, cứ ra ngoài chơi đi." "Con biết rồi ba, đi thôi, Cố thiếu, bên đó có rất nhiều người đẹp, tôi nói cho cậu biết nhé, tên Ngô Hữu An kia đang bao nuôi một cô minh tinh, giờ cô ả đang hát cho mọi người nghe đấy, đi đi đi, nhanh còn kịp đấy." Lý Mộc Dương kéo Cố Cẩn Nhiên định đi.
"Tôi không có hứng thú với mấy người đó, nhà cậu có phòng nào tiện nghi không?" Cố Cẩn Nhiên đứng im tại chỗ không nhúc nhích.
Lý Mộc Dương nghe xong liền cười hiểu ý "Hiểu rồi, Cố thiếu, tôi hiểu rồi.
Tòa nhà này là của ba tôi, đến tòa nhà của tôi đi, cái màu vàng cạnh bể bơi ấy, ở tầng hai tùy tiện chọn phòng nào cũng được, bên trong cái gì cũng có." "Cảm ơn." Nói xong, Cố Cẩn Nhiên liền kéo Tô Duệ đi.
Lý Mộc Dương lại nhìn Tô Duệ đang đi xa bằng ánh mắt dâm dục "Chậc chậc chậc, đúng là Cố thiếu biết hưởng thụ." "Hành lang có camera, lát nữa dù tôi làm gì cô cũng phải phối hợp, nghe rõ chưa?" Cố Cẩn Nhiên giả vờ thân mật, ghì vai Tô Duệ nói.
Tô Duệ giữ nguyên tư thế gật đầụ Vừa vào vùng phủ sóng của camera, bàn tay Cố Cẩn Nhiên đang ôm eo Tô Duệ đột nhiên siết chặt hơn, Tô Duệ không còn cách nào khác ngoài việc áp sát vào người Cố Cẩn Nhiên.
Cố Cẩn Nhiên cúi đầu gặm nhấm cổ Tô Duệ, Tô Duệ muốn giãy giụa nhưng nhớ tới lời Cố Cẩn Nhiên vừa nói, lại đành ngoan ngoãn phối hợp.
May mà không lâu sau, Cố Cẩn Nhiên liền mở cửa một căn phòng, hai người cùng chen vào trong, vừa đóng cửa lại Cố Cẩn Nhiên liền buông tay ra, không động vào Tô Duệ nữa.
Hai người vừa đến căn phòng mà Lý Mộc Dương nói, Cố Cẩn Nhiên liền mở cửa sổ, tự mình ngồi lên ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tô Duệ không dám cũng không muốn làm phiền anh, liền trốn ra xa chơi điện thoại.
Không biết qua bao lâu, cô đột nhiên nghe thấy tiếng động ở cửa sổ, Tô Duệ ngẩng đầu lên liền thấy có người trèo cửa sổ nhảy vào, khiến cô sợ đến mức suýt làm rơi điện thoại, nhưng Cố Cẩn Nhiên lại không hề ngạc nhiên.
"Đến rồi?
Không bị phát hiện chứ?" Cố Cẩn Nhiên mở mắt nhìn người đối diện hỏi.
"Yên tâm Cố thiếu, hôm nay nhà họ Lý bận mừng thăng quan, sẽ không ai chú ý đến tôi đâụ" Người đàn ông lạ mặt trả lời.
"Quan thì thăng chức cao thật đấy, nhưng leo càng cao càng dễ ngã." Cố Cẩn Nhiên như đang tự nói với mình.
"Bằng chứng thu thập thế nào rồi?"