⬅ Trước Tiếp ➡

thì mừng như điên, hoàn toàn quên mất việc lập nhóm với Ôn Tâm Vũ đồng nghĩa với việc lập nhóm với Cố Cẩn Nhiên.
Ôn Tâm Vũ làm việc rất nhanh chóng, ngay trong lớp học đã liên lạc được với anh khóa trên, hơn nữa người ta đồng ý tham gia nhóm, cho nên cô ấy vui vẻ nói với Tô Duệ "Xong rồi, anh ấy đồng ý rồi.
Giờ tớ lập nhóm chat rồi kéo mọi người vào, sau này chúng ta thảo luận bài tập trên nhóm, Tiểu Duệ cũng tiện trao đổi hơn." Tô Duệ mỉm cười gật đầu, không lâu sau tin nhắn điện thoại đến, Tô Duệ nhanh chóng vào nhóm.
Ôn Tâm Vũ Anh Kỷ, giới thiệu với anh, đây là bạn cùng phòng của em, Tô Duệ mà em đã nhắc đến với anh đó @Tô Duệ Kỷ Thuần Chào em Tô, Tiểu Vũ hay nhắc đến em lắm Tô Duệ Chào anh, nhờ anh giúp đỡ ạ biểu tượng cười Kỷ Thuần biểu tượng vỗ ngực Ôn Tâm Vũ Đây là Cố Cẩn Nhiên @Cố Cẩn Nhiên, thấy anh ấy chưa có nhóm nên kéo vào cùng Kỷ Thuần Hân hạnh hân hạnh Cố thiếu Cố Cẩn Nhiên Có việc gì cần làm cứ bảo tôi Kỷ Thuần Vậy tan học chúng ta gặp nhau bàn bạc kế hoạch nhé Sao Cố Cẩn Nhiên cũng vào nhóm rồi?
Không đúng, không đúng, vào nhóm của Ôn Tâm Vũ chẳng phải là cùng nhóm với Cố Cẩn Nhiên sao?
Haizz, mình đúng là đồ ngốc, thôi kệ, vì tốt nghiệp, chỉ là cùng làm bài tập thôi, chỉ cần mình cố gắng ẩn mình, chắc anh ta sẽ không làm khó mình đâụ Tô Duệ nhìn ảnh đại diện của Cố Cẩn Nhiên trong màn hình điện thoại, thầm nghĩ.
Cứ thế Tô Duệ lơ đãng hết nửa buổi học, cho đến khi Ôn Tâm Vũ gọi cô đi tìm anh Kỷ cùng cô ấy.
Cố Cẩn Nhiên và Ôn Tâm Vũ sóng vai đi trước, Tô Duệ cẩn thận ôm túi xách đi theo phía sau, giống như con tôm nhỏ bị hai người bắt nạt.
Hai người họ vừa đi vừa nói chuyện về những chủ đề mà Tô Duệ không hiểu, Tô Duệ đành phải cúi đầu đeo tai nghe giả vờ như mình không quan tâm, kết quả vừa đi vừa đi lại đụng phải Cố Cẩn Nhiên phía trước.
A Xong rồi, làm sao bây giờ, mình không cố ý, có nên giải thích không?
Nhưng giải thích cái gì?
Tâm Vũ chắc sẽ giúp mình chứ?
Ơ ơ ơ Sao Tâm Vũ lại chạy đi nói chuyện với thầy giáo rồi?
Thôi xong, thôi xong, mình có nên nói gì đó trước không?
Khoan đã, mình không biết nói gì cả..
Trong lòng Tô Duệ rối bời, không biết phải làm sao.
Cố Cẩn Nhiên nheo đôi mắt đẹp lại, quay đầu nhìn Tô Duệ.
Tô Duệ vội vàng tháo tai nghe định cúi đầu xin lỗi Cố Cẩn Nhiên.
"Này, sao cô lại sợ tôi thế?" Cố Cẩn Nhiên bước lên một bước, ngăn Tô Duệ cúi đầu xin lỗi.
Tô Duệ rõ ràng không ngờ Cố Cẩn Nhiên lại hỏi câu này, những lời giải thích và xin lỗi đã chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng chốc tan biến, nhất thời không biết phải làm gì, cô ngây người một lúc mới nhớ ra phải lấy điện thoại gõ chữ.
Đúng lúc này, thấy Ôn Tâm Vũ quay lại, Cố Cẩn Nhiên lùi lại một bước, Tô Duệ thở phào nhẹ nhõm.
"Thầy nói gì với em vậy?" Cố Cẩn Nhiên hỏi.
"À, không có gì, chỉ là chuyện hội sinh viên thôi.
Mà hai người vừa nói gì vậy?
Đây là lần đầu tiên em thấy Cẩn Nhiên nói chuyện với con gái đấy." Ôn Tâm Vũ cười trêu chọc.
"Thế em không phải con gái à?" Cố Cẩn Nhiên phản bác.
"Nói đùa thôi mà, đúng là anh không thích nói


⬅ Trước Tiếp ➡