Cụ bà không nghĩ tới Trương Đại Hải lại nói như vậy, nhưng cũng không nói cái gì khác "Đại Hải này, hai nhà chúng ta đều luôn ở trong thôn này, từ thế hệ trước vẫn luôn có qua lại, từ khi anh Lý của chú đi rồi, thật sự là phai nhạt quan hệ, chị không phải là một kẻ đạo đức giả như vậy.”
Trương Đại Hải nghe cụ bà nói về tình nghĩa cũ, trong mắt ông ta có chút mất hứng, chẳng lẽ còn không đồng ý hủy hôn? Chuẩn bị lấy tình cũ ra nói chuyện? Chuyện này cũng không được, con trai đều dặn dò xong rồi, ngày mai trở về thành liền gặp cha mẹ bạn học.
Đến lúc đó người ta nghe nói bên này còn chưa từ hôn, vậy tính làm sao?
"Chị dâu Lý, mấy năm nay đúng là khổ chị quá, cũng may mấy người Tư Quốc nhận thức được, còn hiếu thuận, bằng không cái nhà này cũng không chống đỡ nổi." Trương Đại Hải trực tiếp cắt ngang lời cụ bà, ông ta chỉ sợ bà nói không dứt, hôm nay đã tối, tối đen như mực thì nói được chuyện chính gì chứ?
"Đó là, Tư Quốc đúng là tốt, hiếu thuận lại hiểu chuyện." Cụ bà không thể phủ nhận gật gật đầụ
Lý Tư Quốc ít nói, không có những ý nghĩ xấu xa, từ nhỏ đã chăm chỉ làm việc, ngay cả người vợ ông ta dù có chút tư tâm nhỏ, cũng không động viên ông ta.
"Chị Lý, em đây là muốn nói một chút chuyện của hai đứa nhỏ Siêu Việt và Tư Vũ." Trương Đại Hải lập tức chuyển sang vấn đề chính, không nói nhảm nữa.
Cụ bà nghĩ thầm, biết ngay là ngươi không kiềm chế được. Bà nhướng mày, "Ồ? Hai đứa nhỏ này cũng đã đến tuổi rồi, cũng nên thành hôn, em không phải nói chờ Siêu Việt tốt nghiệp đại học sao? ”
Trương Đại Hải trong lòng cười lạnh, còn muốn leo lên cành cao? Con trai tôi sắp thành con rể cán bộ rồi, kết hôn có thể nhận ban, làm sao có thể kết hôn với con bé nông thôn nhà bà đây?
Trương Siêu Việt không hề sốt ruột, ở nhà Trương Đại Hải đều dặn dò xong rồi, đến đây đều để cho cha hắn nói, cuối cùng do mình nói xin lỗi là xong việc.
"Chị Lý à, không phải em gạt chị chứ hiện tại đều là thời đại mới, không thịnh hành hôn nhân sắp đặt, cái đó xã hội cũ mới có, sẽ bị phê bình." Trương Đại Hải lộ vẻ khó xử nói.
Cụ bà cũng không phải chưa từng thấy qua thế giới, loại kết hôn của tụi nhỏ này mà kéo đến phê bình, quả thực là nhảm nhí, lại còn hù dọa bà ư?
"Ơ này cậu em, cái mũ to như vậy, chúng ta không đội nổi đâụ" Cụ bà từ trên thắt lưng lấy xuống một gói thuốc lá, Lý Tư Quốc ở bên cạnh cầm lấy diêm bên cạnh đốt cho bà.
Cụ bà hít hai hơi thuốc, cười nói "Tôi tuy rằng là lớp người nông thôn chân lấm tay bùn, nhưng cũng không phải cái gì cũng không biết, cậu không cần lấy cái kia phủ đầu hù dọa tôi, trong lòng cậu nghĩ cái gì, tôi còn không biết sao. ”
Trương Đại Hải nhìn cụ bà cười gõ tẩu thuốc lá, ông ta cười ha hả nói "Chị dâu Lý à, không phải em hù dọa, chuyện của bọn nhỏ cũng không thể miễn cưỡng đúng không, nếu chị cũng đã biết, em cũng không đi vòng vo, chuyện của hai đứa nhỏ cứ như vậy bỏ qua đi. ”
Cụ bà đặt ống thuốc trong tay lên giường, nhìn Trương Đại Hải.