⬅ Trước Tiếp ➡
Đào Mật gật gật đầu “Em ngủ đây”
Lang Kiêu hôn lên bờ vai cô, kéo mền lên đắp kín cho cả hai, rồi tắt đèn.
Khi Đào Mật mơ màng sắp ngủ, lại nghe Lang Kiêu nói “Em thật là khác người”
Lang Kiêu nhìn cô. Theo hắn thấy, Đào Mật thật sự tuân thủ ba ước định mà cô đề ra. Kỳ thật như hai người cũng không tính là hẹn hò yêu đương, Lang Kiêu gọi một cuộc, là có thể đem cô đi ăn cơm, lên giường. Thậm chí có hôm cô còn nhắn tin cho hắn “Buổi chiều tan học muộn, không thể ăn cơm cùng nhau, em sẽ ăn ở căn tin trường”. Kết quả Lang Kiêu từ trên ban công khách sạn, thấy cô leo xuống từ xe taxi, còn đem túi đựng bánh rán hoặc bánh bao, sữa đậu nành ném vào thùng rác. Cô không cần dỗ ngon dỗ ngọt, không cần quà tặng trang sức quý giá, không cần tình cảm thắm thiết, càng không cần đến tiền bạc...Đến cả tiền taxi Đào Mật cũng không cần hắn trả, lại càng không muốn hắn lái xe chở cô về.
Lang Kiêu thật không biết dùng từ ngữ gì để hình dung mối quan hệ của hai người. Loại quan hệ mà không có tình cảm, không có tiền tài, chỉ có phát sinh việc lên giường, Hay là gọi, bạn giường? Nếu như không phải cô chán ghét cách nói này, thì đúng là hắn đang cảm thấy đây chính là cách gọi cho mối quan hệ của hai người.
Lang Kiêu lần mò dưới lớp chăn, vuốt ve làn da bóng loáng của cô, trong tâm còn cảm thán một câu, đúng là quan hệ bạn giường, vậy mà cô còn cãi không chịu.
Sáng sớm Đào Mật bị đánh thức, không phải do đồng hồ, mà là do Lang Kiêu đang làm loạn trên người cô. Hạ thân truyền đến cảm giác quen thuộc, hai luồng đẫy đà trước ngực cũng bị xoa nắn, Đào Mật vừa muốn lên tiếng phản đối, hắn đã rút ngón tay ra, thay bằng côn thịt, tiến quân thần tốc.
Đào Mật rên lên một tiếng, mắng hắn một câu Sắc lang.
“Đoá Đoá” Lang Kiêu cắn tai nàng, thổi một hơi nhẹ “Sắc Lang đang ở trong ‘đoá hoa nhỏ” của em rồi”. Rồi hắn xoay người, đè Đào Mật dưới thân.
Chờ Đào Mật cầm quần áo vào phòng tắm, chuông báo thức cũng vang lên, Đào Mật muốn về phòng trước Nguỵ Kiệt, đến khi tắm rửa xong thì phát hiện ra không thấy đồ lót của mình, mà thay vào đó là một bộ mới hoàn toàn, cũng không còn mác và giá tiền.
Trong phòng chỉ có mình và Lang Kiêu, thứ này từ đâu tới, không nói cũng biết, Đào Mật mặc vào, vậy mà lại rất vừa người, thương hiệu bằng tiếng anh, cũng không thấy giá tiền, thôi thì kệ không quan tâm nữa.
Lang Kiêu thấy cô cầm túi xách rời đi, không nói gì về bộ đồ lót mới, hắn châm điếu thuốc, híp mắt cất lời “Mặc đồ lót có thoải mái không?”
Khi Đào Mật ra đến cửa thì ngừng lại một chút, rồi nói “Về sau không cần mua nội y giúp em nữa, em muốn tự mặc của mình”.
“Nội y của em mặc không thoải mái, không phải sao? Thường xuyên mặc như vậy sẽ bị ảnh hưởng”. Hắn còn nghĩ thầm, đặc biệt giống như chủ nhân nó, có xe riêng đưa rước thoải mái không chịu, cứ toàn thích chen chúc trên xe bus.
Đào Mật không trả lời, chỉ hỏi “Đồ lót củe em đâu?” Thực tế hổm rày đã mất hai bộ rồi.
“Mất rồi”
Đào Mật quệt miệng, mở cửa đi về.
Đào Mật cảm thấy khá khó chịu, tuy không nhìn thấy giá niêm yết, nhưng nhìn chất liệu kiểu dáng cũng biết đây là hàng cao cấp, cùng với bộ đồ vài chục tệ của cô, chính là cái trên trời và cái dưới đất. Mặc vào rất khác biệt. Nhưng mình mặc nó phù hợp sao? Một bộ nội y vài chục tệ, đối với một sinh viên chưa có thu nhập, thì mặc như vậy là hoàn toàn bình thường rồi.
Bất quá, càng về sau, các bộ đồ nội y vài chục tệ của Đào Mật đều bị mất hết, đều bị Lang Kiêu thay thế bằng đồ hắn mua. Thêm nữa, hắn lựa chọn màu sắc cũng càng làm cho cô thêm hận, cái gì mà màu hồng phấn, hồng đào, đỏ tươi, đỏ thẫm, toàn là các màu sắc nổi bật. Làm hại cô mỗi lần cùng hắn đi ra ngoài, khi trở về ký túc xá phải thay sang màu trắng hoặc màu vàng để dễ dàng phối với quần áo mỏng mùa hè.
Cùng lúc đó, Đào Mật cũng đã học được vài tiết trượt patin, bây giờ cô đã không cần vịn thanh ngang. Lúc này vị giáo viên thể dục hói đầu vì gia đình có việc, nên đã cử một anh chàng đẹp trai đến dạy thay.
⬅ Trước Tiếp ➡