Chương 8
Đã bao lâu rồi cô không được anh ôm như thế, đã bao lâu rồi anh dịu dàng với cô như thế. Anh thấy cô không khó chịu thì anh ôm cô khóe miệng lại nhếch lên một chút, cô đã chấp nhận anh rồi, cô sắp là người của anh rồi. Diệp Hạo đang lái xe thì lại kêu trời trách đất, ui da thật là đau tim quá đi a, khối băng Nam Cực như cậu chủ cũng được mợ chủ chấp nhận rồi còn cậu thì bao giờ mới hết kiếp cẩu độc thân đây.1
Quy luật của tình yêu vốn dĩ là thế, khi chưa có thì luôn khao khát có, khi có rồi thì không biết trân trọng, khi mất đi rồi mới biết đau xót. Hàn Phong đã mơ cảnh cô chấp nhận anh bao lần, ước ao bao lần được ôm cô vào lòng sao anh có thể không trân trọng cô. Ha, có trời mới biết hôm qua anh cả đêm không ngủ, anh sợ hôm nay đối diện với cô cô sẽ chỉ thẳng mặt anh mà nói cô không thích anh, không muốn lấy anh. Anh đã suy nghĩ cả đêm cách để giữ lại cô, anh còn có dự tính sẽ đồng ý với cô bây giờ sẽ không kết hôn tới khi cô tốt nghiệp và trong khoảng thời gian đó cô phải theo khuôn phép của anh. Phải anh ích kỷ, anh ép buộc cô, nhưng anh không tài nào chịu nổi cảnh cô sẽ qua lại với đàn ông khác, tim anh rất đau, anh đã yêu cô rất rất lâu, từ khi cô chỉ là một cô bé 5 tuổi an ủi anh
"Anh trai ơi, anh tên gì thế, anh đang buồn sao, anh đừng buồn nữa, là vì anh không có cô dâu sao, Doanh Doanh làm cô dâu của anh được không?"1
Hình bóng đó lại hiện lên trong đầu anh, anh siết chặt vòng ôm như muốn khảm cô vào thân mình.
"Doanh Doanh, em đã nói thì phải làm, đời này em đừng hòng thoát khỏi anh".
Sau khi xe dừng anh buông cô ra, lần lượt xuống xe sau ông bà Lâm và Ngạn Bách.
Lần đầu viết truyện cũng gian nan lắm chớ bộ, còn phải vừa viết vừa chạy deadline đấy
"Tuổi trẻ, ta hết mình với thứ gọi là... deadline"
À mà khai thiệt đi, thèm thịt chưa alo tui tiếng hắc hắc.
Thuận nước đẩy thuyền
Theo như các cô thấy thì Hàn Phong là một người ấm áp, nương theo Ngạn Doanh?
Tước Alo Nhìn thẳng tên truyện.
Người trên xe xuống hết lập tức quản gia và mấy người giúp việc đều đứng xếp hàng chào đón chủ và khách. Bọn họ đã được thông báo trước rằng hôm nay biệt thự sẽ có khách quen, để khách cảm thấy thoải mái chào xong bọn họ liền nhanh chóng lui ra căn nhà nhỏ phía sau biệt thự nấu ăn để tránh cản trở.
"Cha đúng là thiên vị mà, con xin cha một khu đất nhỏ trồng sen đá thì cha không cho, em gái thì cha trồng hẳn cả vườn nho luôn cơ" Ngạn Bách bất mãn chất vấn ông Lâm
"Cái thằng quỷ này" ông Lâm tức thằng con trời đánh này đến điên lên, nó mà dám so với con gái bảo bối của ông ư.
"A Phong, con đừng để ý, Ngạn Doanh từ nhỏ rất thích ăn nho, bên ngoài lại không yên tâm cho con bé ăn nhiều quá, liền trồng tại nhà xem như cây cảnh"1
"Không sao ạ, Doanh thi thích là được ạ"1
Cái gì thế này, cô đứng im cũng dính đạn sao. Ây da ngại chết cô rồi.
"Ha ha, được được, này thấy A Phong không hả, đúng là chả được tích sự gì, A Phong con có muốn tham quan vườn nho không, Doanh nhi dẫn con đi được chứ"
Thuận nước thì đẩy thuyền thôi, con rể ông cưng chiều con gái ông như vậy, người làm ba vợ đây cũng thấy hạnh phúc. Bà Lâm thấy con gái đỏ mặt cúi gầm xuống bà cũng cười trừ.
"Cha, con cũng muốn đi" Sao chỉ có tên mặt lạnh này được đi chơi chứ, Ngạn Bách bất mãn.