⬅ Trước Tiếp ➡

"Cha, cha gọi con đến đây có gì không?" Hắn đang ở cùng mấy cô chân dài thướt tha của bar Kinh Cửu thì cha hắn gọi điện thúc giục hắn về đây, mặc dù hắn rất khó chịu nhưng vẫn phải tỏ ra vui vẻ niềm nở.
"Sao giờ này mới đến, chuyện ta giao cho con đến đâu rồi".
"Chuyện này... cha, con đang thuyết phục Lâm Ngạn Doanh, nhưng mà cô ta thật sự là ngậm thìa vàng mà lớn, con thật sự cần chút tiền."
"Cái gì, bao nhiêu đó mà cũng không đủ, hứ, ta đây năm xưa chả cần đến một đồng đâụ"1
"Cha... nhưng mà..."
"Thôi được rồi, ta cho con năm trăm triệu cộng với ba ngày, đem khoảng đầu tư Lâm thị về cho ta"
Shi năm trăm triệu với ba ngày sao, ông ta không đi ăn cướp luôn đi. "Cha có thể cho con thêm thời gian không".
"Còn trả giá với ta, làm không xong thì đừng hòng thừa kế bất cứ thứ gì của Bách thị hết, mẹ con các người cuốn gối khỏi nhà đi, đừng tưởng ta không biết bên ngoài con làm gì."
"Dạ" Khốn kiếp, ông ra bên ngoài chơi được còn tôi thì không sao, Bách thị là cái thá gì chứ, tôi có được Lâm thị thì cái nơi này tôi sẽ dậm nát.
"Alo Oanh Oanh à, em giúp anh hẹn một bữa cơm với Lâm Ngạn Doanh được không, dự án cha anh cần vốn rất gấp." Nếu không kịp đem vốn đầu tư về cho ông ta, ông ta lại đuổi mẹ con anh ra khỏi nhà cho xem.
"Được, lát nữa em sẽ gửi địa chỉ cho anh".
"Cảm ơn em yêu, chụt, thành công sẽ báo đáp em hậu hĩnh."
"Người ta chỉ muốn giúp anh thôi".
"Anh biết bảo bối thương anh nhất mà."
"Ghét quá đi ".
"Tổng giám đốc, tôi đã đưa Trần tiểu thư đến nơi rồi, ông già đó cũng được chúng ta đưa đến tổng bộ."1
"Tốt lắm, còn bên phía Sở Oanh Oanh?"
"Thuộc hạ điều tra được cô ta là con riêng cuộc một ông chủ kinh doanh thuốc lá, mẹ cô ta là kẻ thứ ba nhưng vì sinh được con trai cho Sở Liêm mà thay thế chính thất, Sở phu nhân chúng ta cũng đã liên hệ." Nếu anh ra tay xử lí bọn họ cùng lắm họ chỉ chết ngay tức khắc hoặc sợ hãi mình anh mà thôi. Vốn dĩ những con người này đều đã từng làm một việc ác mà bản thân họ cũng đang che giấu chính mình mà mỉm cười sống trong danh vọng.
"Liên lạc Hứa Thiên, Lập Hoành, Nam Hành, Thiên Ý, cũng đã đến lúc rồi."
"Dạ, lão đại" Cả anh và Diệp Hạo cùng nhìn nhau cười, ngầm hiểu ý nhaụ


⬅ Trước Tiếp ➡