Chương 22
Hàn Phong bề ngoài trầm tĩnh, đỉnh đạc là kỳ tài trong giới kinh doanh nhưng chỉ cô mới biết khi bóng đêm sụp tối, anh rất ít về biệt thự riêng mà về tổng bộ của Hắc Long điều hành cả một bang hắc đạo đứng đầụ Con người anh vốn tàn nhẫn, lạnh lẽo, tính chiếm hữu vô cùng lớn, hai tên hôm nay ở hẻm vắng nói những lời dơ bẩn như thế với cô lại xém chút chạm vào người cô, mặc dù anh không nói hay lộ ra cảm xúc gì nhưng cô có thể cảm nhận được sóng dữ trong lòng anh. Cô càng biết rõ, một khi cô chưa hoàn toàn thuộc về anh, anh sẽ không an tâm. Lúc trước quả thật cô có hơi sợ, nhưng vào lúc tên nghiện ngập cầm viên gạch bay đến anh thì cô đã biết mình đã yêu anh đến nhường nào. Một tình yêu xuất phát từ lòng kính cẩn, nâng niu, vượt không gian, không màn sống chết, thời gian.
"Cạch" Cửa phòng mở ra, không hổ danh là khách sạn nổi tiếng dưới trướng Hàn thị, thiết kế, vật dụng, không gian đều vô cùng xuất sắc.
"Đây là phòng riêng của anh ở đây" Con người anh mắc bệnh sạch sẽ không nhẹ, nên tất cả các khách sạn của anh đều phải có phòng riêng để anh tiện nghỉ ngơi khi công tác.
"Dạ"
"Em muốn ăn gì, em có muốn ăn trước không".
"Sao ạ? Đến đây phải ăn trước chứ ạ " Dù biết rõ nhưng để tránh anh sinh nghi cô phải vờ ngốc một chút.
"Vậy ăn trước đi, em có muốn uống chút rượu không?"
"Em không biết uống, nhưng em muốn thử một chút"
"Được" Anh ôm cô đặt lên sopha trong phòng nghỉ còn mình thì đi ra ngoài gọi điện thoại cho nhân viên mang thức ăn lên.
"Cộc cộc cộc" Nhân viên khách sạn nhanh chóng đem thức ăn lên phòng của anh.
"Vào đi" Anh nhàn nhạt mở miệng, chân vắt chéo ngồi trên sopha ngoài hút thuốc.
"Chào tổng giám đốc."
"Dọn thức ăn lên bàn đi"
"Vâng ạ" Nhân viên chuyên nghiệp nhanh chóng dọn thức ăn lên bàn, chưa đến 1p liền xong, anh ta nhanh chóng đẩy xe thức ăn ra ngoài, cẩn thận đóng cửa phòng lại. Hàn Phong từ tốn dập tắt điếu thuốc trong tay, anh lôi trong túi ra một gói giấy nhỏ. Cầm lên chai rượu vang đỏ đã khui sẵn rót vào ly một ít rượu, mở gói giấy ra trút hết bột trắng vào ly rượu sau đó lại rót thêm một ly khác. Hoàn thành anh đứng dậy bước vào phòng nghỉ, cô đang ngoan ngoãn ngồi trên sopha nghịch điện thoại, thấy anh vào cô nở một nụ cười tỏa nắng, khóe môi anh không nhịn được nhếch lên.1
"Có thức ăn rồi, bảo bối mau ra ăn nàó Anh bước đến cẩn thận bồng cô lên bước ra ngoài. Nhìn thức ăn trên bàn cô không khỏi đói bụng, con tôm hùm lớn này nhìn thật tươi, nhím biển nướng sốt cũng thật ngon.
"Em muốn ăn tôm hùm".
"Anh bóc giúp em" Hai người cứ thế ngồi cạnh nhau, người bóc người ăn, Lâm Ngạn Doanh ăn thật ngon miệng, khát nước liền quơ lấy cầm ly rượu vang uống một ít, cũng không khó uống lắm. Hàn Phong chỉ ăn qua loa mấy miếng còn lại đều chuẩn bị cho cô ăn, anh nhìn chầm chầm cô không thôi, cái miệng nhỏ nhắn cứ mở ra đóng lại làm anh khô khan cả cổ họng.
Ăn no nê cô cảm thấy nhiệt độ ngày càng nóng lên, cơ thể thật nóng khó chịụ
"Hàn Phong, anh hạ nhiệt độ phòng xuống một chút đi, em nóng" Anh từ tốn vươn tay sờ má cô, dịu dàng nói "Bảo bối ngoan, nhiệt độ trong phòng đã thấp rồi mà, có 26 độ thôi."