Chương 4
váy lay động cọ xát với nhaụ Nguyệt Yến chỉ huy mọi người trên điện đâu vào đấy, mang nước, cánh hoa, bồ kết, dầu vừng, dưỡng ẩm, khăn lụa, chờ tất cả đồ dùng đặt trong hộp cây bối mẫu thì nhận lấy mang lên.
Lý Đàn vốn chỉ muốn lau người một chút, thay xiêm y rồi hồi cung, nhưng bước vào phòng tắm sương mù lượn quanh, vẫn chọn thêm hương.
Mùi phấn gỗ trinh nam hòa với hương bạch đàn khiến nàng từ trong xương cốt đều thả lỏng, hơi khói xông vào mũi, loáng thoáng trong khúc nhạc dạo dịu êm có thêm một tia quyến rũ.
Là một chút hương nồng nàn của hoa sen, khiến khóe môi nàng không khỏi cong lên.
Xem ra tiểu nha đầu Nguyệt Yến này càng ngày càng biết điều hương.
Nếu đã nổi hứng, nàng cũng dứt khoát không vội đi, dự định ngâm mình một lát.
Dẫu sao bể tắm Khánh Nguyên Điện là cái lớn nhất xa hoa nhất, nàng cần phải làm một Thái hậu chuyên tâm dưỡng tính, trong tẩm điện cũng không thể có bể tắm chứa hơn mười người, có bốn đường dẫn nước nóng tự nhiên từ suối nước nóng đến bổ sung nước.
Dù sao cũng đã khác người, không bằng hưởng thụ một phen, trên đời này hoàng đế thứ nhất nàng thứ hai, còn lại trong miệng của người ta nói gì đó nàng cũng lười đi nghe.
Nguyệt Yến hầu hạ nàng cởi thường phục thái hậu, chỉ là thường phục cũng tầng tầng lớp lớp sáu bảy lớp.
Lớp ngoài cũng là áo lông cừu màu xanh xám với lụa tơ tằm làm thành, chất liệu dày nặng, phối với lụa trên mặt dùng sợi chỉ màu xanh nhạt và tím nhạt thêu thành hoa văn hồ điệp và cây tử đằng, rất phù hợp với tính tình của vị thái hậu tuổi trẻ này.
Nàng chính là người không có quy củ nhất, nhưng hết lần này đến lần khác muốn bày ra dáng vẻ trang trọng.
Nhưng cuối cùng che giấu không đúng chỗ, không muốn dùng những thứ hoa văn ngũ bức phủng thọ 1 , hồ lô song hỷ 2 , nàng chê không đủ sáng sủa, xám xịt một màu, không phải màu tím quả cà chính là đỏ thẫm.
1 Kiểu thêu dơi xung quanh chữ thọ, hoặc quả đào mang ý nghĩa chúc phúc trường thọ.
2 Kiểu thêu có chữ hỷ và hồ lô trên y phục.
Nhưng cũng không nghĩ đến việc dù bản thân chưa qua mùa hoa nhưng đến cùng vẫn là Thái hậu đức cao vọng trọng, cho dù là quả phụ tôn quý nhất thiên hạ nhưng rốt cuộc vẫn là quả phụ vườn không nhà trống.
Ngay cả cởi áo nàng cũng không đàng hoàng, tâm huyết dâng trào, giữa chừng bảo Nguyệt Yến lui xuống, dự định tự mình giải quyết đống y phục này.
Nhưng nàng không làm những việc này lâu rồi, nào biết trình tự cởi từng cúc liên tiếp kia như thế nào, không bao lâu sau đã loạn cào cào.
Áo trong áo ngoài nửa cởi nửa không, muốn nới lỏng cũng không được, toàn bộ đều dồn ở khuỷu tay, lộ ra làn da trắng nõn như ngọc, cái cổ giống như đóa hoa mềm yếu đung đưa trong gió, xương quai xanh tinh tế một đường kéo dài đến đầu vai để trần, thoái khỏi những lớp áo ngoài dài rộng, khiến người ta giật mình cơ thể này chỉ gầy yếu một chút như vậy.
Đường nét được vẽ ra bởi bờ vai mượt mà tựa như vầng trăng vừa mới hiện lên trong mây tối, càng lộ ra ánh sáng mông lung.
Lý Đàn vất vả lắm cuối cùng cũng cởi xong áo khoác lông cừu và áo trong, bên trong áo mỏng ngoài màu hồng đào lộ ra hai mảnh tơ mỏng màu đỏ thẫm, nhẹ nhàng quấn lên dừng