Chương 22
đối đãi, cuộc sống trong cung này vốn nhàm chán đến gần như lặng ngắt như tờ, cơ hội để nàng có thể hoạt động như vậy không nhiềụ Nàng lảo đảo lắc lư đi qua cầu thang lên thuyền, dọa người xung quanh sợ muốn chết, nhưng Lý Đàn cực kỳ thích thú, nàng quay đầu nhìn đám người Nguyệt Yến lo lắng lại không dám nửa đường tiến lên, sợ thang lên thuyền vốn không tính là rộng rãi lắc lư, trong lòng nàng thầm vui vẻ, thậm chí còn chưa nhìn thấy chỗ nhô lên nối thân thuyền với bậc thang.
"Mẫu hậu cẩn thận." Không chờ Lý Đàn trượt chân, một bàn tay đã vươn ra đỡ lấy nàng trước, bàn tay dưới tay áo rộng lớn nắm chặt lấy cổ tay nàng, sau đó nên nắm thì nắm, trượt đến bàn tay mềm mại của nàng, bốn ngón tay cũng nắm lấy, thừa dịp Lý Đàn còn chưa kịp phản ứng, dùng sức kéo lên thuyền.
Đôi tay hai người nắm chặt, Lý Đàn cảm nhận được khớp xương rõ ràng của tiểu Hoàng đế ma sát lòng bàn tay không hề phòng bị của nàng, vết chai mỏng của đầu ngón tay hơi cọ sát đầu ngón tay như cây cỏ nước của nàng, vững vàng, có lực nắm chặt lấy nàng.
Đây là đôi tay của nam nhân.
Từ trước đến nay Lý Đàn chưa từng cảm nhận được, Hoàng đế thực sự đã trưởng thành.
Mặc dù hắn vẫn luôn không phải là người tính tình dịu dàng, nhưng dù là khi còn nhỏ cũng không còn lại bao nhiêu ngây ngô, song bề ngoài kia vẫn luôn có thể lừa người, nhìn qua ôn hòa vô hại, thậm chí có chút nhát gan, bên trong này có mấy phần là do Lý Đàn dạy, có mấy phần lại là trời sinh hắn như thế.
Hai người bọn họ giống như một đôi tắc kè hoa, biến hóa ra màu sắc tự vệ an toàn ngụy trang cho bản thân, dã tâm giấu trong lòng giống như đốm lửa nhỏ, cẩn thận mà tìm cách sống sót trong thâm cung.
Hoàng đế đỡ Lý Đàn đứng vững cũng không hề lưu luyến mà buông lỏng tay ra, chắp lại sau lưng, ngoài mặt không chút rung động nào, chỉ Lộ Hỉ đứng sau hắn mới nhìn thấy bàn tay kia đã nắm chặt thành quyền, dùng sức đến mức móng tay đâm thật sâu vào lòng bàn tay.
Lông mày Lộ Hỉ cũng chưa động lấy một chút, khom người tiến lên hành lễ 2 , khẽ giọng bẩm "Thái hậu vạn an, bệ hạ nghe nói ngài mời đi chèo thuyền du ngoạn đã lệnh cho bọn nô tài chuẩn bị tiệc rượu trên thuyền, mời Hoàng thượng và Thái hậu di giá." 2 Kiểu hành lễ trước tiên là phải phủi mạnh hai tay áo, co chân trái về phía trước, ngồi xổm ra sau chân phải, chống bằng tay trái, buông thõng tay phải, hơi nghiêng đầu và thân về phía trước.
"Hoàng đế có tâm, làm việc cũng thêm săn sóc, ai gia rất cảm động." Vẻ mặt Lý Đàn đầy từ ái, gật đầu thăm hỏi với Hoàng đế, trên mặt cũng bày ra nụ cười từ mẫu vừa đúng chuẩn, giống như tuổi già an lòng, dáng vẻ con ta sắp trưởng thành.
Hoàng đế thấy Lý Đàn làm vẻ như vậy, ngược lại có chút sững sờ, theo trực giác mà cau mày, trên mặt lần đầu hiện ra mấy phần lạnh nhạt.
Lý Đàn có chút ngoài ý muốn, hôm nay nàng hạ quyết tâm muốn diễn tiết mục mẹ hiền con hiếu, biểu cảm của Hoàng đế như thế này là sao, ngày thường không phải cực kỳ thông minh phối hợp sao, bây giờ nàng đã tự nguyện giả già, làm ra dáng vẻ trưởng bối đủ tiêu chuẩn, ngược lại hắn nửa đường hạ gánh không lên nổi?
Nhưng lúc này