Chương 19
Lý Đàn kiêu ngạo, đứa trẻ dưới tay nàng dạy dỗ thành, xuống tay, tuyệt đối sẽ không duyên không cớ quanh co hai lần, còn không thu hoạch được gì.
Bất kể là sẩm tối phái người xâm nhập, hoặc là đêm qua lúc nàng không phòng bị gọi người đến phá hỏng sự trong sạch của nàng, hoặc là lưu lại vật chứng, đều là chuyện có thể làm được.
Mà duy chỉ có chuyện đánh rắn động cỏ như vậy, rồi lại không có bất kỳ sự chuẩn bị gì ở sau, uổng công khiến nàng nổi tâm phòng bị, chuẩn bị liều chết phản kích?
Cho dù trẻ con cũng hiểu được sẽ không làm chuyện mua bán lỗ vốn.
Trong đầu Lý Đàn vẫn còn đọng lại sự mệt mỏi sót lại trong giấc mộng dâm mĩ, vô số manh mối giống như cuộn tơ quấn lấy nhau, nhìn giống như khắp nơi đều dẫn ra đầu sợi, nhưng lại tìm không được đường ra.
Đột nhiên, tin tức mấy tháng trước từng nghe hiện lên trong đầu nàng, lập tức khiến nàng nghĩ đến một chuyện tựa như không có chút liên hệ nào, nhưng lại là khả năng phù hợp đến quỷ dị.
Nếu thật sự bởi vì như thế..
"Không ngờ đến, đồ ngu xuẩn nuôi được một tiểu ngu xuẩn." Nàng bất đắc dĩ cười, lẩm bẩm tự nói.
"Hôm nay bên dưới ổn định, Nguyên Xương trung hưng 1 , ngoại trừ tệ nạn kéo dài các đời, dân sinh dưới ơn huệ trời ban, có được những lợi ích sâu rộng.
1 Sự hưng thịnh phát triển trở lại của một quốc gia sau thời kỳ suy yếu hỗn loạn.
Nguồn https //zhidao.baidụcom/ Bệ hạ sớm đêm cần mẫn, lo cho sự an nguy của thiên hạ, yêu thương bách tính quên mình.
Bậc quân vương, vạn vật chung quy cũng vậy, đường đi xa xôi, trách nhiệm nặng nề, thần không thể không nghĩ đến nếu ngộ nhỡ.
Vậy thì thần đã thẹn với chức công khanh, cũng xin can đảm giãi bày tâm can, vì bệ hạ sắp đặt.
Thần nghe nói vạn vật không thể tự sinh ra, âm dương trời đất cũng được tạo thành giống vậy; ngôi báu không thể đơn bạc, con cháu phải trở thành trung thần trọn nghĩa với vua tôi.
Xưa kia Vũ Vương làm minh chủ, Thành Vương kế thừa tài đức, sau này nhà Lỗ nhà Vệ phò trợ xã tắc, vì lẽ đó được tương truyền đã hơn 700 năm.
Thủy Hoàng diệt cơ nghiệp Chiêu Tương, nhận lấy sai lầm chiến tranh, không màng quy chế pháp luật Tiên vương, coi trọng tông thân hơn bá tánh, bị cô lập không người phò trợ, đời sau cứ thế mà diệt vong.
Cùng với Chư Lã dụng quyền, lung lay Lưu thị, Chu Hư làm tâm phúc, chư hầu vươn nanh vuốt, Lưu thị phụ thù thành công, đó chẳng phải là sức mạnh của tông thân?
"Đúng là giỏi văn vở, xem ra ai gia đã coi thường Quốc công đại nhân rồi." Lý Đàn xem xong, tiện tay ném sổ con lên trên bàn, mấy tháng trước nàng đã đọc qua, lúc ấy cũng không để tâm, dẫu sao tâm tư của Ung quốc công nàng có thể đoán được vài phần, thời kỳ biến động thay đổi quyền lực như bây giờ, hắn tỏ lòng trung thành, khuấy vũng nước đục lên, nhìn qua chỉ là một hành động hết sức bình thường của một chính khách.
Nhưng hôm nay xem ra, từng câu từng chữ này ngược lại rất có ý vị, cũng không đơn giản.
Quy chế pháp luật của Tiên vương Tần Thủy Hoàng, so sánh tông thân với bách tính, đây chẳng phải là ngầm châm biếm Tam Công xuất thân thanh lưu sao?
Về phần Chư Lã dụng quyền, lung lay Lưu thị, tất nhiên là đề phòng Thái hậu nàng gà mái gáy sáng.
Mà hắn là Ung