⬅ Trước Tiếp ➡

ngược lại khiến cho cánh tay của mình trở thành dây thừng trói buộc ở trên ngực.
Tay của hắn nâng mông Lý Đàn lên, chỗ nguồn mật kia nhếch lên thật cao, cái tư thế này khiến nửa người dưới của Lý Đàn hoàn toàn treo trên không trung, eo cô không còn một chút sức lực, mang đến một cảm giác không an toàn quái dị.
Sự thông minh tài trí của Lý Đàn hoàn toàn biến mất vào giờ phút này, trí nhớ không dài, uổng công giãy giụa trong tay hắn nhưng lại giống như đã nghiện còn ngại lắc lư mông, nũng nịu trong lòng bàn tay của hắn.
Hắn dùng sức đánh một cái lên trên mông của nàng, tiếng vang trong đại điện yên tĩnh cực kỳ chói tai, Lý Đàn không dám tiếp tục động đậy nữa, nếu như kinh động đến tì nữ, bị nhìn thấy dáng vẻ này, cho dù mặt dày như nàng cũng không muốn sống nữa.
"Thành thật rồi?
Xem ra là người thiếu tra tấn." Nam nhân phát hiện người trong tay vừa nãy như con cá sống thoáng cái yên tĩnh trở lại bèn nổi lên ác ý, muốn tra tấn nàng thét lên tiếng, muốn khiến nàng hoàn toàn mất đi lý trí.
Hắn cúi đầu xuống, đi vào chỗ mật ngọt, vừa khớp với nơi đó, hô hấp dịu dàng phả lên trên cánh cửa của nàng, lướt nhẹ phần lông mềm mại, như có như không, khiến sự ngứa ngáy rất nhỏ thuận theo lỗ chân lông xâm nhập vào trong xương tủy của Lý Đàn, mãi cho đến khi nhìn thấy một chút xíu óng ánh, giống như hạt sương trên quả anh đào vào sáng sớm kết thành trượt qua, mới giống như tự hạ thấp địa vị thực sự dán lên.
Lần này lại cực kỳ thực tế, môi dán môi, chóp mũi quét qua hoa hạch, nhận ra được Lý Đàn phản xạ muốn nhảy dựng lên, hắn lại càng thêm càn rỡ, dùng sức dùng chóp mũi chống lên hạch nhỏ, đầu lưỡi cũng vươn đến môi mỏng, thuận theo khe hở tách hai cửa đầy đặn ra, tỉ mỉ liếm láp môi nhỏ bên trong, khi thì nhanh ra vào kích thích, khi thì lại chậm rãi cọ xát ở giữa mật huyệt.
Lý Đàn đã không còn cách nào phân tâm, nàng ngửa đầu lên, chiếc cổ hình thành đường vòng cung thật sâu, thậm chí nàng không có cách nào rên rỉ, chỉ có thể hé môi, cố gắng hô hấp, cho dù thế này, nàng vẫn cảm thấy thiếu dưỡng khí, nàng sắp hít thở không thông, nàng không còn phân rõ cảm giác dưới thân truyền đến là thống khổ hay là vui sướng, là cứu rỗi hay là địa ngục.
Đầu lưỡi từng chút một dời lên, đi đến hạch nhỏ, hắn si mê hôn nơi đó, giằng co dùng môi bao bọc hạt châu nhỏ kia, sau đó lấy đầu lưỡi làm vũ khí, vây quanh vẽ vòng tròn, dùng đầu lưỡi đi ma sát lớp màng mỏng trên hạch non mịn.
Càng khiến người ta điên cuồng chính là, sự tra tấn của hắn là đứt quãng mà không cách nào dự đoán được, khi thì rời đi, chỉ để lại một phần đầu lưỡi, giống như mèo con liếm nước vậy loẹt quẹt lướt nhanh, khi thì kề sát, dùng lực vô tình ép cánh hoa đến lõm vào.
Lúc đang say sưa, hắn nhất thời rời khỏi chỗ kia, Lý Đàn cho rằng rốt cuộc cũng phải kết thúc rồi, nhưng sự yên tâm ngắn ngủi, đổi lấy chỉ là tiến vào một tầng địa ngục sâu thêm.
Lần này đổi lại chính là gậy thịt tản ra khí nóng, cảm giác da thịt nơi riêng tư trần trụi dính vào nhau quá mức quái dị, theo bản năng Lý Đàn cảm nhận được nguy hiểm, nàng muốn giãy giụa nhưng lại sợ dẫn đến ma sát


⬅ Trước Tiếp ➡