⬅ Trước Tiếp ➡
Đến ngày hôm sau, Cốc Ngữ mới đến lớp, trán vẫn còn đỏ, chủ nhiệm kêu cô giải đề trên bảng, tư thế đi đứng không vững, rất gian nan, bàn tay cầm phấn run rẩy, vẽ những nét cong queo.
Khi đi xuống, cô không dám nhìn thẳng vào những người phía sau, nắm lấy góc quần áo, cúi đầu ngồi trở lại vị trí của
mình.
Trì Trấn Thạc chống đầu, dùng đầu bút chọc vào tờ giấy, nheo mắt, mi mắt mỏng dao động, ngẩng đầu nhìn lên hàng thứ nhất, Kỳ Liên Hàng đang nhìn qua đây, lưng dựa vào tường, nghiêng đầu, sau khi bắt gặp ánh mắt của anh, hắn nở một nụ cười khiêu khích.
Thật muốn ăn đòn.
Đào Hi Vân đơn phương tuyên bố chiến tranh lạnh với Cốc Ngữ, chuyện xảy ra ngày hôm qua thực sự đã làm thay đổi cái nhìn của cô ấy về cô, khó có thể tưởng tượng được cô lại nhu nhược đến mức không dám nói một lời phản kháng.
Rõ ràng trong bụng có rất nhiều lời muốn nói với Cốc Ngữ, nhưng nhìn thấy vẻ mặt thảm thương của cô, nuốt nước bọt không nói được lời nào.
Cốc Ngữ ngủ trên bàn một giấc dài, máy lạnh trong phòng học không biết đã tắt từ lúc nào, mồ hôi chảy nhễ nhại, lấy tay quạt quạt.
Phòng học không một bóng người, giờ cũng là 12 giờ, có lẽ đều đi ăn cơm.
Cô lau mồ hôi trên cổ, lưng đột nhiên bị bút chọc vào, cô quay người nhìn lại, Trì Trấn Thạc bình tĩnh nhìn cô.
“Ngày hôm qua
"Xin, xin lỗi! Cậu đừng nói chuyện với tớ." Cô vội vàng quay lại, gục đầu trên bàn.
Trì Trấn Thạc đứng dậy đi đến vị trí của Đào Hi Vân rồi ngồi xuống, "Đừng lo lắng, Kỳ Liên Hàng đã bị hiệu trưởng gọi đến văn phòng, một lát nữa sẽ không về."
Cốc Ngữ chậm rãi ngẩng đầu, hai má mềm mại ửng hồng vì nóng: "Tại sao lại bị gọi đến văn phòng?"
“Tớ không biết.” Trì Trấn Thạc nuốt nước bọt, yết hầu không ngừng lăn lộn lên xuống.
Giữa trán vẫn còn đỏ, anh lấy trong túi ra một miếng dán lạnh hoạt hình, xé ra rồi dán lên trán cô.
"Buổi sáng nay tớ nhìn thấy trước cổng trường có bán. Thử xem có khá hơn không. Cốc Ngữ, cậu cùng Kỳ Liên Hàng đến cùng là có chuyện gì vậy? Tớ rất muốn biết, cậu không phải là tự nguyện, có cần tớ giúp không?"
Đôi mắt cô chợt nóng lên, những giọt nước mắt chua xót trào ra, sự bất bình cùng ủy khuất đồng loạt được khơi dậy khiến cô cảm thấy khó chịu vô cùng.
Cốc Ngữ lắc đầu, ấn miếng dán lạnh lẽo trên đầu.
"Cảm, cảm ơn cậu, không có việc gì, không ai có thể giúp được tớ, chờ thi lên đại học thì tốt rồi."
"Thi lên đại học thì có thể thoát khỏi Kỳ Liên Hàng sao?"
Cốc Ngữ cắn răng, cô thật sự không muốn tiếp tục câu chuyện này, nếu cứ tiếp tục như vậy, cái gì cũng sẽ bị hỏi ra.
"Không có gì. Cậu không muốn nói cho tớ biết cũng không sao. Vết thương trên chân cậu bị cậu ta đánh phải không? Tớ chỉ không hiểu tại sao cậu lại chịu để cậu ta đánh như vậy? Tớ càng muốn giúp cậu, nhưng ánh mắt của cậu đang nói với tớ, cầu xin đừng đến giúp cậu?"
Cô dùng đôi tay nhỏ bé nắm chặt áo khoác đồng phục, Trì Trấn Thạc muốn xoa xoa đỉnh đầu của cô, ý bảo cô đừng
SỢ.
Bàn tay dang ra dừng lại trên không trung, lúng túng siết chặt bàn tay lại, áp lên trán mình nhéo nhéo sống mũi. "Tớ cũng từng bị ức hiếp, cũng chưa từng phản kháng, cho nên hiện tại rất hối hận."
Cốc Ngữ không muốn liên lụy đến Trì Trấn Thạc. Đêm qua Kỳ Liên Hàng đẩy cô lên giường, đem cô thao đến thoi thóp, hắn cảnh cáo cô nếu còn dám thân cận với Trì Trấn Thạc, hắn sẽ tìm người đánh chết anh.
Hắn thực sự có khả năng làm được, nhưng Trì Trấn Thạc quá dịu dàng, giống như một đóa hoa cao lãnh không thể chạm vào, cho dù anh có cùng chiều cao với Kỳ Liên Hàng, anh cũng không năng lực để chống lại.
Cô quỳ bên giường, chờ hắn cho cô uống thuốc.
Kỳ Liên Hàng nằm trên giường bắt chéo chân chơi game, ngón tay gõ lưu loát trên màn hình, tính khí trở nên mất kiên nhẫn, cúi đầu liếc nhìn cô.
Duỗi chân ra đạp vào mặt Cốc Ngữ, cô tự nhiên há miệng ra, ngậm lấy ngón chân của hắn, liếm qua lại, giống nhưu chuyện này là điều đương nhiên.
"Con điếm dân tiện, trưng cái bộ dạng đấy lại khiến tôi nhớ đến mấy con điếm trong phim Nhật Bản, tôi cảm thấy em khá thích hợp đi làm phim."
Cốc Ngữ không nói lời nào, ôm lấy chân hắn, cúi đầu không ngừng liếm, liếm sạch sẽ từng ngón chân, liếm bề mặt mu bàn chân rồi liếm lên mu bàn chân, cả bàn chân rộng dính đầy nước bọt của cô.
Kỳ Liên Hàng nghiến răng, đổi chân tiếp tục cho cô liếm, sau khi thắng trận, hắn không cao hứng, ngược lại ngày càng cáu kỉnh, liên tục tra tấn đầu lưỡi cô, cô vẫn ngoan ngoãn như vậy, như một con chó, không hề có chút phản kháng nào.
Tuy rằng biết bộ dáng ngoan ngoãn này của cô là vì muốn uống thuốc tránh thai, nhưng bộ dáng hạ tiện muốn lấy lòng này càng làm hắn muốn bóp chết cô, không ngừng dùng lời nói tục tĩu làm nhục cô.
"Con điếm này, mẹ nó sao lại không đi làm điểm, thật sự rất đáng tiếc, nếu là con điếm, tôi sẽ quấn lấy em cả đời, cột phía dưới của em vào tôi để cả đời đều thao, đi đâu cũng phải thao?"
Chỉ cần nghĩ đến điều đó, hắn đã muốn cứng rồi, nụ cười này càng làm người ta khiếp sợ.
Kỳ Liên Hàng dùng dây thừng trói cô vào giường, ghìm cái eo của cô đến tím tái, ra lệnh cho cô ngồi dưới đất, dựa
vào cột giường, kêu cô tự tay bẻ huyệt đạo, rồi chửi mắng cô là con điếm dân đãm.
Hắn lấy một sợi dây gai hay dùng để buộc báo, hướng tiểu huyệt cô mà quất đánh.
Nơi đó nhanh chóng đỏ bừng, sợi dây gai thô ráp, gai ngược rất nhiều, theo mỗi một cái quất xuống, tiểu huyệt liền đau đến co rút lại, vài cái gai nhọn vẫn còn dính vào âm hạch, Cốc Ngữ đau đến phát khóc.
"Mẹ nó, quả là dân đãng, kêu lên, kêu tiếp cho tôi!"
"Hức! Em là, là đồ dân đãng, hức, là kỹ nữ, đánh đi, dừng sức đánh em đi...hức!"
Hai mắt Kỳ Liên Hàng hưng phấn đến đỏ bừng, nhíu mày, không ngừng giơ dây gai đánh mạnh vào tiểu huyệt cô, sau khi đánh hơn chục cái, côn thịt của hắn nhẫn nhịn cũng sắp nổ tung, hơi thở nặng nhọc, hai mắt tràn đầy vui sướng.
"Mẹ nó con điếm đáng chết. Dân đãng, tôi phải thao chết em, sao em không đi làm gái điếm đi? Cái huyệt tiện như vậy, bị tôi thao đến chảy máu mà vẫn kẹp chặt, làm gái điếm nhất định có thể kiếm được rất nhiều tiền, phải không?"
Từ lúc bắt đầu nghe hắn ra lệnh kêu lên, rồi đến khi không chịu được mà khóc lớn, cô cố gắng khép chân lại, thế nhưng hắn cầm sợi dây gai hướng trên cổ cô lôi kéo.
"Ai bảo em khép lại! Mở rộng chân cho tôi, phải để lộ ra cho tôi làm, có nghe không?"
Cả người Cốc Ngữ run lên, vòng eo mảnh khảnh bị dây thừng siết chặt, tiếng kêu gào thét thảm thương đến xé rách
lòng người: "Tha cho em, đau, hức, em đau lắm!"
“Em còn nghĩ muốn uống thuốc không!” Hắn gầm lên.
Cô run rẩy mở chân ra, bộ ngực bị bóp nghẹt phập phồng lên xuống.
Kỳ Liên Hàng cắm thêm mấy chục cái, dây thừng cùng dây gai nghiền ép mỗi huyệt của cô.
Hắn thả dây, cởi trói cho cô, lấy trong túi ra một viên thuốc, ném xuống đất.
Cốc Ngữ khó khăn chống đỡ cơ thể, hai chân run rẩy, khuỵu gối, nhếch cái mông lên, tấm lưng gầy yếu trơn bóng chi
chít những vết bầm tím, chỗ nặng chỗ nhẹ mức độ khác nhau.
Cô cúi đầu dùng lưỡi ấn viên thuốc màu trắng, bỏ vào miệng ăn, trên đỉnh đầu lại nghe thấy một tiếng chế nhạo.
"Con chó."
P/s: Sau khi đọc xong chương này m.n đừng đánh giá sao thấp nhé. (@
⬅ Trước Tiếp ➡