Thiên Lạc nhàn nhạt liếc mắt nhìn Thiên Trạch Huân, "Cậu vẫn nên tự quan tâm mình là được rồi."
Nói xong, cô liền lại tăng nhanh tốc độ.
Thiên Trạch Huân theo sát phía sau Thiên Lạc, thoáng nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô kiên định bước chân về phía trước, trong tròng mắt đẹp đẽ lóe ra chút ánh sáng lạ lùng.
Sao lại đột nhiên xảy ra thay đổi lớn như thế?
Anh bỗng nhiên rất tò mò, Thiên Lạc đến cùng là bị kích thích gì, sao lại như hoàn toàn biến thành người khác.
Dùng 5 phút 19 giây, Thiên Lạc rốt cục đến cửa lớn trụ sở huấn luyện bí mật đặc biệt.
Sau khi đến chỗ cần đến, toàn bộ lưng cô đều đã ướt đẫm mồ hôi.
Dựa theo tình hình cơ thể hiện tại của cô, đừng nói vác nặng chạy hai ngàn mét, dù cho chỉ cần chạy hai ngàn mét, cũng muốn mệt mỏi thở hồng hộc.
Tim đập có chút nhanh, Thiên Lạc lấy tốc độ nhanh nhất điều chỉnh lại hô hấp có chút rối loạn của cô.
Lúc những người khác sớm đến chỗ cần đến, nhìn thấy Thiên Lạc, không ai không cảm thấy kinh ngạc, đặc biệt là Quý Phong.
Từ trước đến giờ anh vốn không coi trọng Thiên Lạc.
Cũng không phải bởi vì Thiên Lạc là phế vật không thể tu luyện.
Mà bởi vì Thiên Lạc không biết tiến thủ, công tử bột không thể tả.
Cho tới nay, anh luôn không hy vọng học viện Huyễn Vũ có học sinh rác rưởi như Thiên Lạc, vốn cho rằng ngay vòng thứ nhất, Thiên Lạc sẽ bị đào thải, lại không nghĩ tới anh lại hoàn thành thử thách này.
Híp mắt nhìn Thiên Lạc, trong mắt Quý Phong lộ ra ánh sáng như đao.
Anh nhìn ra, Thiên Lạc trước mắt anh dường như không giống trước đây.
Thiên Lạc của trước đây, quanh thân đều lộ ra một luồng hơi thở mềm yếu như bị bệnh, lại như là một con mèo ốm.
Mà Thiên Lạc của hiện tại, lại cực kỳ giống một con dã thú ẩn núp trong bóng đêm, trên dưới quanh người đều lộ ra một luồng ác liệt bất kham, khiến cho người không thể coi thường anh.
Thấy dáng vẻ Thiên Lạc dường như có hơi khát nước, Quý Phong không tự chủ được đưa chai nước suối còn chưa mở ra anh cầm trong tay cho Thiên Lạc.
"Uống đi."
Nhìn nước suối bỗng nhiên được đưa tới trước mắt, Thiên Lạc ngờ vực ngước mắt nhìn Quý Phong một chút.
Sau đó, cô cũng không nhăn nhó, trực tiếp nhận lấy.
Huấn luyện tàn khốc (2) Động tác tự nhiên, Thiên Lạc nhận lấy chai nước suối, mở ra, sau đó liền uống một hơi.
Cô thật sự rất khát.
Quý Phong lại kinh ngạc hơi nhướng nhướng mày, trước đây Thiên Lạc nhìn thấy anh, dùng hình ảnh chuột nhìn thấy mèo để hình dung cũng không quá đáng, ngay cả một câu cũng không dám nói.
Hiện tại, lúc cậu ta đối mặt với anh, thái độ rõ ràng rất tùy ý, không kiêu ngạo không tự ti.
"Cậu đúng là Thiên Lạc?" Không tự chủ được hỏi ra một câu không đầu không đuôi như thế, Quý Phong không khỏi lúng túng đưa tay sờ sờ mũi.
Thiên Lạc nhẹ nhàng cười nói, "Không phải tôi thì còn có thể là ai?"
Quý Phong không biết dùng từ gì để trả lời Thiên Lạc, chỉ có thể im lặng.
Đúng vậy, cậu ta không phải Thiên Lạc thì còn có thể là ai?
Có lẽ rác rưởi luôn không thuận mắt anh rốt cục đã thức tỉnh rồi.
Hoặc là, lần huấn luyện đặc biệt này, Thiên Lạc sẽ mang đến cho anh càng nhiều chấn động hơn.
Không biết vì sao, Quý Phong có chút chờ mong.
Thiên Lạc cũng không tiếp tục nói gì với Quý Phong, mà là ngước mắt nhìn về phía kiến trúc trước mặt.
Chỉ thấy trước mắt cô chính là một kiến trúc hình cầu to lớn bằng kim loại màu đen, toàn bộ trụ sở huấn luyện bí mật đặc biệt đều bị kim loại màu đen bao phủ cẩn thận, không nhìn thấy bất kỳ thứ gì bên trong.
Dưới ánh mặt trời, kim loại màu đen hiện ra ánh sáng lạnh lẽo, trước cửa lớn duy nhất có thể bước vào trụ sở huấn luyện bí mật đặc biệt là sáu binh sĩ đặc chủng võ trang đầy đủ đứng canh gác.
Cái trụ sở huấn luyện bí mật đặc biệt này là địa bàn của Cố Kinh Thế, chẳng trách thiết kế lạnh lẽo quái dị như thế, Thiên Lạc nghĩ, xem ra người kia vốn là một kẻ lập dị.
Có lẽ bởi vì hình phạt đuổi học mà Quý Phong nói thật sự có tác dụng kinh sợ, hơn hai ngàn học sinh chỉ vẻn vẹn có hai tên lớp C không trình diện đúng hạn, những người còn lại đều đến chỗ cần đến đúng giờ.
Thiên Lạc nhìn về phía những bạn học của lớp C, ánh mắt lóe sáng.
Xem ra, những bạn học này của cô cũng không thật sự là rác rưởi.
Chỉ là giống như người chủ trước của cơ thể này, không muốn nỗ lực thôi.
Tiềm lực có lúc là bị bức ép mà ra, câu nói này thật sự không giả.
Hai học sinh bị đào thải kia, một lần nữa trực tiếp bị mang về phi thuyền, đuổi về học viện Huyễn Vũ, để bọn họ thu dọn đồ rời đi.
Các bạn học hoàn thành nhiệm vụ khác, lại là được Quý Phong dẫn dắt đi, bước vào trụ sở huấn luyện bí mật đặc biệt.