⬅ Trước Tiếp ➡
Ký túc xá của học sinh học viện Huyễn Vũ có thể so với nhà trọ xa hoa, trong túc xá có phòng vệ sinh và phòng khách riêng, mỗi phòng ký túc xá là hai người ở.
ở cùng Thiên Lạc là một người nam sinh, gọi là Lâm Thúc. Cùng là học viên năm nhất lớp C.
Đối với người tên Lâm Thúc này, Thiên Lạc không quá hiểu rõ, chỉ biết là gia cảnh của anh bình thường, tướng mạo bình thường, thành tích bình thường, không có gì xuất sắc.
Vừa bước vào cửa ký túc xá, Lâm Thúc ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách đang xem sách nhìn thấy Thiên Lạc trở về, trong mắt anh rõ ràng lóe qua một chút sợ hãi, sau đó liền ôm sách hết sức nhanh chóng trở về phòng của mình, như là chỉ lo Thiên Lạc sẽ bỗng nhiên kéo anh lại đánh cho một trận no đòn.
Bất đắc dĩ xoa xoa mi tâm, Thiên Lạc nghĩ đến chủ nhân trước kia của cơ thể này không thường xuyên về túc xá, mỗi lần trở về chỉ vì có Lâm Thúc ở đây, lúc nào cũng bắt nạt anh một trận, cũng khó trách Lâm Thúc này vừa nhìn thấy cô, lại giống như nhìn thấy ôn thần, chạy còn nhanh hơn thỏ.
Không tồi, căn phòng ở ký túc xá này là một căn phòng ngủ cho hai người.
Phòng ngủ không lớn, chỉ chứa được một chiếc giường đơn, một tủ quần áo loại nhỏ, còn có một bàn học.
Tiến vào phòng ngủ đóng cửa lại, Thiên Lạc liền đi tới trước gương.
Trong gương xuất hiện một thiếu niên thanh tú có vóc người nhỏ gầy.
Cao chừng 1 mét bảy mươi lăm, chiều cao này ở trong đám nam sinh là rất bình thường, nhưng ở trong đám nữ sinh thì lại là rất cao gầy.
Vóc người có chút gầy yếu, sắc mặt hơi nhợt nhạt, trên khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn, một đôi mắt trong suốt trắng đen rõ ràng lại lập loè ánh sáng sắc lạnh bức người, dưới mũi ngọc tinh xảo là phấn môi hơi tái nhợt khẽ mím.
Vết máu trên cánh tay có chút chói mắt, cơ thể này còn có những vết thương khác, tuy đã khép lại, thế nhưng còn chưa từng hoàn toàn mất đi dấu vết mờ mờ nhắc nhở Thiên Lạc, cơ thể này từng chịu bắt nạt và sỉ nhục.
chủ nhiệm lớp xinh đẹp (1) Từ từ nắm chặt nắm đấm, khóe môi Thiên Lạc nổi lên một nụ cười gằn.
Xem ra mặc kệ là ở nơi nào, đều cá lớn nuốt cá bé, Thiên Lạc cô tuyệt đối không phải là kẻ bị ăn, nếu ai bắt nạt cô, kết cục chỉ có một, chính là trở lại bụng mẹ đúc lại từ đầu.
Đương nhiên, cuồng ngạo cũng phải có bản lĩnh để cuồng ngạo.
Phần lớn sức mạnh của cơ thể này vẫn còn bị phong ấn, chỉ có một phần nhỏ vào lúc linh hồn mạnh mẽ của cô bước vào cơ thể này mới phá tan được phong ấn, bị phóng thích ra ngoài, nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt như vậy, cái phong ấn mạnh mẽ kia lại đóng lại lần nữa.
Có điều, thế này vẫn còn thiếu rất nhiều, còn không đủ bản lĩnh để tự vệ.
Từ hôm nay gặp phải tên biến thái kia là có thể nhìn ra. Hiện tại cô xác thực là một kẻ yếu ớt.
Trong đầu bỗng nhiên lóe qua khuôn mặt lạnh như tiền của Cố Kinh Thế, Thiên Lạc nhíu nhíu mày, lập tức lắc lắc đầu, nghĩ thầm Cố Kinh Thế cũng chỉ là một túi da khốn nạn thôi.
Xử lý xong vết thương trên cánh tay thì đã là đêm khuya, Thiên Lạc tắm nước nóng xong liền ngã xuống giường bước vào mộng đẹp.
Rất nhanh, trôi qua một đêm, ngày hôm sau, lúc ánh mặt trời sáng sớm đầu tiên chiếu vào học viện Huyễn Vũ, học viện này cũng đã tỉnh lại.
Cái gọi là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm, hôm qua Thiên Lạc đánh Kỷ Uy, và còn chuyện chỉa súng vào Cố Kinh Thế ở nhà hàng như một cơn gió nhanh chóng truyền khắp toàn bộ học viện Huyễn Vũ.
Thiên Lạc vẫn luôn là trò cười của học viện này, làm những người thường ngày thích cười nhạo bắt nạt cô kia có chút lo sợ, tên phế vật trong mắt bọn họ này dám hò hét với Cố Kinh Thế, không phải người có thực lực đáng gờm, thì chính là đã điên rồi.
Chỉ mong Thiên Lạc có tính tình biến đổi lớn kia có thể quên đi đã từng chịu bắt nạt, không cần trả thù mới tốt.
Lớp học màu trắng dưới ánh mặt trời có loại trang nghiêm thánh khiết loá mắt, phòng học năm nhất lớp C ở trên tầng cao nhất, dựa vào xếp hạng lớp càng thấp, vị trí tầng càng cao, đây là quy định của học viện Huyễn Vũ .
Mà lớp C năm nhất xếp hạng cuối cùng trong toàn bộ học viện Huyễn Vũ, học viện Huyễn Vũ cũng lén lút gọi là lớp rác rưởi.
Sáng sớm sáu giờ, trong phòng học lớp C năm nhất gần như ngồi đầy học sinh, có điều không giống những lớp khác chính là, phần lớn học sinh lớp khác đều đang bận rộn xem sách văn hóa, mà lớp này lại là trạng thái âm u đầy chết chóc.
Không phải phờ phạc nằm nhoài trên bàn ngáp ngắn ngáp dài, mà chính là hai ba người tụ lại cùng nhau xì xào bàn tán.
Lúc một bóng người xuất hiện ở cửa phòng học, hầu như ánh mắt của mọi người trong phòng học đều lập tức hướng về phía anh.
"Trời ạ, tôi không hoa mắt chứ? Là Thiên Lạc sao?!" Nhìn Thiên Lạc đứng ở cửa, có nữ sinh như phát hiện chuyện gì rất khó tin, kinh ngạc kêu ra tiếng.
"Lại đến tiết học sáng sớm, thực sự là kỳ tích, lẽ nào lời đồn đều thật sao? Phế vật sắp trở thành thiên tài?"Những nữ sinh khác lập tức tiếp lời.
Bình thường, mỗi ngày Thiên Lạc đều ngủ tới khi mặt trời lên cao mới loạng choạng đến phòng học, hơn nữa còn thường thường là một bộ dạng không tinh thần đến phòng học ngủ tiếp.
Mà hôm nay rõ ràng nhìn Thiên Lạc không giống như vậy, hoàn toàn không có loại chán chường lười nhác ngày xưa, xem ra tinh thần sáng láng.
Bình thường cặp mắt kia đều nửa mở nửa híp bây giờ lại là trắng đen rõ ràng, ánh sáng sắc lạnh chuyển động óng ánh như kim cương.
Sắc mặt vẫn có chút tái nhợt, vóc người vẫn gầy yếu, nhưng nghĩ tới những tin tức đã trở thành đầu đề của học viện Huyễn Vũ hôm nay, tất cả mọi người đều không dám coi thường thiếu niên gầy yếu trông bình thường này nữa.
chủ nhiệm lớp xinh đẹp (2) Có vài nữ sinh đã từng vô cùng xem thường Thiên Lạc, ánh mắt nhìn Thiên Lạc cũng lặng lẽ thay đổi, nhìn kỹ một chút Thiên Lạc bây giờ, thật giống như là nam sinh đẹp trai nhất trong toàn bộ lớp C.
Đứng nghiêm ở cửa, Thiên Lạc hoàn toàn không thấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu đặt trên người anh, hướng về phía một cửa sổ sát đất, bước từng bước một.
"Bạn học, phiền cậu nhường đường một chút, tôi muốn ngồi chỗ bên trong." Thiên Lạc đứng lại ở giữa lớp, nói với nam sinh che ở trước mặt cô, đang nằm nhoài trên bàn ngủ.
Chỉ thấy nam sinh kia xoay một mái tóc màu vàng về phía Thiên Lạc, nằm nhoài trên bàn, hô hấp đều đều, ngủ vô cùng ngon, thật giống như không nghe thấy Thiên Lạc nói.
Phòng học vốn có chút huyên náo nhưng lại chợt trở nên yên tĩnh quái dị, hầu như tất cả mọi người đều nín thở nhìn Thiên Lạc và nam sinh tóc vàng kia.
Tuy rằng Thiên Lạc này đúng là không giống với trước đây, nhưng người tóc vàng này không phải là người mà ai cũng chọc tới được.
Không chỉ là lớp C, người tóc vàng này là không dễ trêu chọc, phóng tầm mắt toàn bộ học viện Huyễn Vũ, cũng không ai dễ dàng dám trêu chọc đến anh ta.
Người này tên là Bắc Cẩm, ngày thứ nhất bước vào học viện Đế Vũ đã dùng thủ đoạn hung tàn đánh bại người đứng đầu lớp A năm nhất chỉ trong năm hiệp, một trận chiến thành danh.
⬅ Trước Tiếp ➡