7:
Trong đại sảnh lộng lẫy tầng một, chùm đèn thủy tinh treo trên cao vẫn chiếu sáng rực rỡ, soi rõ từng ngóc ngách. Một nhóm nam và nữ ngồi xung quanh ghế sofa và bắt đầu trao đổi những thông tin mới nhất mà họ nghe được từ nhau.
"Bạch Kim, lần này anh trai cậu lại chiếm vị trí thứ nhất. Hai lần liên tiếp rất oai phong." Một người đàn ông ngậm điếu thuốc dựa lưng vào ghế sô pha trong tư thế tao nhã, và đôi mắt đào hoa đen nhánh, ý vị không rõ nhìn lướt qua Bạch Kim đang phồng ngực kiêu hãnh.
Bạch Kim cố ý căng căng ngực, thừa dịp thay đổi dáng ngồi để khoe bầu ngực, "Anh trai của em có chí quyết thắng, anh phải cầu nguyện đừng để gặp anh ấy, nếu không, cả xương anh cũng không còn "
Người đàn ông thản nhiên cười, ánh mắt lướt qua Giang Lưu đang chìm trong suy tư, nhẹ giọng hỏi:" Còn lo lắng cho Chu công tử sao? Cậu ta không yếu như anh nghĩ, chỉ cần điểm không quá thấp, chắc chắn sẽ không thua. "
“Cậu ấy lần này tham gia chính là truyền hình trực tiếp kinh dị mức độ khó cao, loại thi đấu này không chỉ so về can đảm còn phải có đạo cụ mạnh, hiện tại trong tay cậu ta chỉ có ba tấm hổ phù, một tấm hổ phù có thể khiến quỷ quái kinh sợ trong thời gian 10 phút, còn phải tính thêm 30 phút làʍ t̠ìиɦ, nếu là tôi, cũng không dám bảo đảm có thể an toàn trở ra.” Giang Lưu lo lắng nói ra phân tích kết luận của mình, anh ngước mắt nhìn Quý Du, đột nhiên nghĩ, “Búa Sấm của anh có phải đã cho Chu công tử mượn hay không?”
“Ừ, đêm trước khi thi đấu anh ấy có tới tìm tôi để mượn.” Cơ thể rắn chắc và cứng cáp của Quý Du ngồi trong chiếc ghế sofa đơn, điều này thực sự làm nổi bật sự nhỏ bé của chiếc ghế sofa. Anh ta cầm lấy quả táo đỏ tươi trên bàn trà, cắn một cái và nói, “Thu của anh ta 100 tích phân.”
Trong tiểu thế giới này, muốn mượn đạo cụ của người khác, cần phải dùng tích phân để đổi, giá trị đổi bình thường là 100 đến 2000 trở lên, dựa theo sức mạnh của đạo cụ mà định giá. Mỗi người dự thi có được đạo cụ ngoại trừ bỏ cho mượn, còn có thể bán sang tay, giá trị tùy người sở hữu tự do quyết định, mà người dự thi mượn đạo cụ của người khác, không thể lén lút giữ lại sau khi kết thúc thi đấu, nếu không sẽ bị phán loại trừ. Có thể nói ở cái tiểu thế giới này, muốn vi phạm quy định, gian lận là không có cơ hội, tuy rằng không nhìn thấy camera, nhưng tất cả hành động của bọn họ đều bị quản lý chặt chẽ bởi “Người phía sau màn”.
Giang Lưu nhẹ gật đầu, những người ở trạm nghỉ số 3 của họ là đoàn kết nhất, những người còn lại có chủ nghĩa thực dụng mạnh mẽ.
"Chỉ có 100 thôi? Búa Sấm là đạo cụ cao cấp. Thu anh ấy 1.000 tích phân cũng không quá. Quý đại ca thật hào phóng." Bạch Kim không chút do dự ngồi lên đùi Quý Du.
Quý Du kéo khóe môi lộ ra tám chiếc răng trắng, bàn tay đầy vết chai dày không khách sáo mà chà đạp bầu vυ" mềm mại của cô, “Không có chuyện gì, chỉ cần em ngoan ngoãn để anh thao, không thu tích phân của em cũng không sao.”
“Hai người có thể kiềm chế lại không, chú ý đến cảm xúc của Tiểu Nhã một chút.” Vân Du bắt chéo đôi chân thon dài và thổi vòng khói một cách quyến rũ, ngồi bên cạnh là một cô bé nữ sinh trung học đang đem một đôi trắng nõn mũm mỉm che khuất cả khuôn mặt.
Bạch Kim trêu ghẹo: "Tiểu Nhã, đây không phải là lần đầu tiên, tại sao em lại ngại ngùng như vậy? Chẳng lẽ Quý đại ca đã phục vụ em không tốt sao?"
Bùi Tiểu Nhã là người mới đến vào tháng trước, và là người nhỏ tuổi nhất trong trạm nghỉ số 3, mới mười bảy tuổi và vẫn đang học cấp 3. Vì tuổi nhỏ nên cô bé thích ăn đồ ngọt, tạo thành thân hình nhiều thịt, giống như một chú cừu non bụ bẫm. Có lẽ con cừu nhỏ không may mắn, cộng sự đầu tiên lại là Quý Du, một kẻ săn mồi hung dữ, có thể tưởng tượng được, lần đầu làʍ t̠ìиɦ đã để lại những ám ảnh khiến cô bé không dám tiếp xúc nhiều với đàn ông.
Trong cái tiểu thế giới này, ai cũng phải bị ép tham gia các chương trình truyền hình thực tế khác nhau, theo lý thì một viên thịt nhỏ nhút nhát như cô ấy đáng lẽ phải bị loại trong cuộc thi tân binh, nhưng khẩu vị của "Người xem" khó đoán được, có lẽ chán ăn thịt cá, thỉnh thoảng muốn đổi một ít rau xanh và củ cải nên Tiểu Nhã mới may mắn sống được đến bây giờ.
Tiểu Nhã, người được xướng tên lập tức đứng dậy, bàn tay mũm mĩm đầy thịt của cô bé vội vàng vẫy vẫy trong không khí. Khuôn mặt tròn tròn đáng yêu vì quá căng thẳng mà hơi ửng đỏ, cô bé ngập ngừng giải thích, "Không, không, Không, không, không phải vậy, chị Kim, chị, chị đã hiểu lầm em rồi. "
Bạch Kim thở dài, cũng không còn ý định tán tỉnh, rời khỏi đùi Quý Du, đi đến trước mặt Bùi Tiểu Nhã, đè vai cô bé, đem cô ấn xuống ghế sô pha, ân cần dạy dỗ: "Nhìn em nói lắp đi, Tiểu Nhã à, em phải thích nghi với cuộc sống ở đây càng sớm càng tốt, em đã tham gia truyền hình thực tế hai lần rồi, em nên biết rằng nếu không muốn bị đào thải thì phải “làm” cho tốt, mặc dù quá trình dâʍ ɭσạи một chút, nhưng ai bảo chúng ta xui xẻo bị đưa đến tiểu thế giới. Tục ngữ nói rất đúng, hoặc là người khác chơi em, hoặc là em chơi người khác, mặc kệ như thế nào, đều phải chơi, chi bằng vui vui vẻ vẻ hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ, dù sao cũng không phải là phụ nữ tốn sức.”
"Khụ khụ, Kim Kim, đoạn cuối cùng kia là do em nói bừa phải không." Vưu Sĩ Kỳ đang hút thuốc, bị câu nói hùng hồn cuối cùng của Bạch Kim làm cho sặc vài cái, đôi mắt đào hoa xinh đẹp lười biếng liếc xéo lại.
8:
Bạch Kim ngẩng cổ lên bất mãn, “Thực tế là chân lý, anh có hiểu không?”
Vưu Sĩ Kỳ nhún vai, không có ý định tiếp tục cãi cọ, thật ra, anh cũng nghĩ giống Kim Kim, hiểu rõ hoàn cảnh sớm một chút là lựa chọn tốt nhất. Anh ta đã gặp qua vài trinh liệt nữ thà chết không phục, kết quả cuối cùng chỉ còn là một đống tro bụi, theo gió bay đi.
“Đoạn video truyền hình trực tiếp của Chu công tử hẳn là chưa kết thúc, các người không vào xem sao?” Giang Lưu đột nhiên ngắt lời bọn họ.
Lời này nói ra, ngoại trừ Giang Lưu và Vân Diêu, trên mặt những người khác đều lộ ra vẻ kỳ quái, có vẻ không tình nguyện nhưng sợ hãi là nhiều hơn.
"Có thấy, nhưng ... không dám tiếp tục xem." Quý Du lên tiếng đầu tiên, phá tan sự im lặng của mọi người, trong lòng biết Giang Lưu sẽ tiếp tục đặt câu hỏi, liền nói tiếp, "Bối cảnh của truyền hình thực tế kinh dị lần này là trong một bệnh viện tâm bị bỏ hoang từ lâu, trong nhóm có 8 người, trừ Chu công tử ở trạm nghỉ số 3 của chúng ta, còn có người ở trạm nghỉ số 5 và 7. Ngay khi vừa bắt đầu, liền có một nhóm người bị loại trừ. "
" Cái gì? Nhanh như vậy? Chuyện gì đã xảy ra? "Giang Lưu kinh ngạc hỏi.
“Bị loại trừ là Tôn Mộng Vân trạm số 5 cùng Trương Gia Lỗi trạm số 7, thi đấu vừa mới bắt đầu chưa đến năm phút, hai người bọn họ cùng nhau vào một căn phòng tối ở cuối hành lang, ai ngờ căn phòng kia là miệng ác quỷ, bọn họ còn chưa kịp kêu, đã bị nuốt sống.”
Vưu Sĩ Kỳ vừa hút thuốc vừa trả lời, là một người đàn ông tràn đầy dương khí nhưng khi nhìn thấy mặt quỷ kinh dị trên màn hình ngay cả trái tim thót lên. Sự việc xảy ra quá đột ngột, cho dù là ai cũng không tránh kịp, có lẽ sinh sót hay không không chỉ dựa vào năng lực mà còn dựa vào may mắn.
Giang Lưu cúi mặt, giọng điệu có chút nặng nề, “Mở phát sóng trực tiếp lên, chuyển đến nhóm của Chu công tử.”
Vân Diêu cầm điều khiển từ xa thông minh trên bàn trà, bấm nút khởi động, khoảng không trên bàn trà lập tức phóng ra vô số ánh sáng xanh đậm, ánh sáng đan chéo lại, cuối cùng tập trung thành một màn hình chiếu thực tế ảo không gian bốn chiều. Bên trong là nhiều phòng phát sóng trực tiếp đang phát độc lập nhau, phía dưới mỗi phòng phát sóng trực tiếp đều có tên. Ví dụ như kênh đầu tiên có ba dòng chính là ba phòng phát sóng trực tiếp, phân biệt bằng tên: “Yêu thương cùng chăm sóc trở thành trách nhiệm truyền hình trực tiếp”; “Chạy trốn khỏi mật thất truyền hình trực tiếp”; “Trời tối xin mở to mắt truyền hình trực tiếp”.
Vân Diêu chuyển đến kênh thứ ba, ở dòng thứ hai, cuối cùng cũng tìm được phòng phát sóng trực tiếp có cái tên “Chạy khỏi bệnh viện tâm thần truyền hình trực tiếp”, bấm vào xác nhận, màn hình sáng chói bỗng nhiên tối lại. Trên màn hình xuất hiện ba ô vuông, mỗi ô vuông đại diện cho một nhóm nhỏ, ô vuông của nhóm được theo dõi nhiều nhất sẽ phóng to lên, chiếm hai phần ba màn ảnh, còn lại bị thu nhỏ nằm gọn bên góc phải màn hình.
Số lượng người xem của nhóm Chu công tử đã cao tới 398 người, chiếm phần lớn vị trí trên màn hình, Vân Diêu nhanh chóng nhấp vào ô vuông này.
Bóng đêm đặc sệt đen như mực làm cho người ta cảm thấy áp lực, vô cùng không thoải mái, màn ảnh chuyển hướng đến cửa sổ hành lang ở lầu hai. Một người đàn ông tướng mạo anh tuấn kéo theo một cô gái áo vàng bước đi thật nhanh theo hành lang không có một bóng người. Ánh trăng mờ ảo xuyên thấu qua cửa sổ tồi tàn chiếu vào, sắc mặt người đàn ông bỗng thay đổi, dường như cảm giác được có cái gì nguy hiểm đang tới gần, bước chân chuyển thành chạy. Cô gái áo vàng bên cạnh còn chưa kịp thở dốc, phải cắn chặt răng chạy theo sát, nhưng cho dù bọn họ chạy như thế nào, thì ánh trăng kia vẫn tựa như vật sống, đuổi theo phía sau bọn họ, nhiều lần suýt chút nữa đã chiếu lên người bọn họ.