Chương 15
qua thử đi." Lâm Ngọc Phong ngơ ngác nhìn sang, ê khoan, sao đã gọi là "Lạc Lạc" luôn rồi?
Chỉ trong một phút cậu lơ đễnh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Điều khiến cậu sốc hơn nữa là..
Dương Lạc Lạc dẫn bóng một cách thuần thục, đổi tay trái phải rồi xoay người thế mà vẫn giữ được bóng.
Dù động tác còn hơi vụng nhưng tay chân cô lại cực kỳ linh hoạt.
Diêu Như Chân phấn khích nắm lấy tay Dương Lạc Lạc, hai chùm tóc đuôi ngựa rung lên dữ dội "Lạc Lạc, cậu có tố chất thể thao lắm đấy Có muốn gia nhập đội bóng rổ không?" Phương Mỹ Đình và Tạ Lãng Hào vừa liếc nhìn Lâm Ngọc Phong vừa vỗ tay.
Lâm Ngọc Phong cảm giác những tràng vỗ tay ấy như đang giáng thẳng vào dạ dày mình.
Cậu giật mình, quả bóng trong tay lại văng ra bay vút lên cao, dưới ánh nhìn chăm chú của bao người, rơi thẳng ra phía sau nhà thi đấụ Không gian chìm vào im lặng.
Lâm Ngọc Phong ra vẻ thản nhiên phủi tay rồi đặt ra sau lưng, ánh mắt bắt đầu đảo loạn.
Dương Lạc Lạc phì cười.
"Để tớ đi nhặt bóng cho mập." Cô xoay người, chạy nhanh về phía sau nhà thi đấu "Chứ để cậu đi thì chắc chưa tới nơi đã ngã chổng vó rồi." "Cậu nói gì đấy hả ?" Lâm Ngọc Phong tức đến mức lớp mỡ cũng rung lên "Vừa rồi là tớ sơ ý thôi nhé " "Cậu là đồ chân tay vụng về " Dương Lạc Lạc vừa chạy đi vừa hét lại.
"Dương Lạc Lạc " Lâm Ngọc Phong gào lên.
Phương Mỹ Đình xem kịch vô cùng thỏa mãn, giơ ngón cái với Tạ Lãng Hào, nhận xét về trò trêu mèo "Đúng là chỉ khi ở trước mặt Tiểu Ngọc thì Dương Lạc Lạc mới hoạt bát lạ thường thôi." Lâm Ngọc Phong lẩm bẩm, phủi bụi trên quần "Cậu ấy là nhát người lạ thôi." Vừa rồi lúc Diêu Như Chân nắm tay Dương Lạc Lạc, rõ ràng là cô đã đơ cả người.
Cô chạy đến phía sau nhà thi đấu, nơi đó bị che khuất ánh nắng nên có hơi tối mờ.
Dương Lạc Lạc đảo mắt nhìn quanh, thấy một cô gái ngồi bệt xuống cạnh quả bóng rổ thì vội vã chạy đến, hỏi một cách cứng nhắc "Có chuyện gì vậy?" Cô sợ quả bóng này đã va trúng đầu đối phương.
Cô gái kia ngẩng lên, lắc đầu nói "Không sao, tớ chỉ bị giật mình thôi." Dương Lạc Lạc sững người.
Cô gái này rất xinh, thuộc dạng ngang ngửa với Lâm Ngọc Kỳ..
Môi đỏ da trắng, đôi mắt xanh biếc, là một mỹ nhân lai cực kỳ cuốn hút, đẹp đến nỗi dường như không khí xung quanh cũng phảng phất hương hoa, tựa như tiên nữ giáng trần.
Hai mắt Dương Lạc Lạc tròn xoe, mở lớn đầy kinh ngạc.
Cô gái cười dịu dàng, đôi mắt hơi cong lên "Cảm ơn cậu, cậu tên gì thế?" Dương Lạc Lạc chỉ tay vào mình, định mở miệng.
"Lạc Lạc, lại bắt nạt người ta nữa hả?" Nhưng một giọng nói trầm thấp êm tai vang lên từ phía sau, mang theo chút khàn khàn đặc trưng của tuổi dậy thì.
"Anh Minh Âm?" Dương Lạc Lạc giật thót, lập tức quay ngoắt lại "Em nào có " Chung Minh Âm cùng nhóm bạn bước đến, ánh sáng hắt từ sau lưng khiến anh ấy trông càng cao lớn, anh tuấn hơn.
Đợt nghỉ hè Dương Lạc Lạc đã đến tìm cậu ta mấy lần, nhưng dì Chung đều bảo cậu ta ra ngoài rồi.
Vừa thấy cô gái ngồi bệt dưới đất, Chung Minh Âm lập tức nhíu mày, mất kiên nhẫn nói "Đã bảo bao nhiêu lần là đừng nóng nảy như vậy rồi..
Bạn không sao chứ?" Cô gái ngẩng đầu lên, chỉ trong nháy mắt đã khiến cả đám