Nhà cô tháng trước mới đổi qua khóa vân tay, vì Chu Y luôn ném chìa khóa lung tung, để phòng ngừa trộm không vào nhà, ba Chu dứt khoát thay đổi thành khóa vân tay.
Đầu ngón tay vừa chạm vào chỗ cảm ứng thì cửa tự động mở.
Chu Y cất điện thoại, đẩy cửa vào.
Rất yên tĩnh, rất tốt đẹp.
Nhưng nụ cười trên mặt cô lại cứng đờ.
Vì sao lại có một người đàn ông trần ͙truồng trong nhà cô? Vì sao đã đổi sang khóa vân tay rồi mà trộm vẫn vào nhà?
Tay cô còn đang để trên then cửa, ba mẹ cô đâu rồi?
Tầm mắt cô không khống chế được mà di chuyển xuống, từ gương mặt đến ngực, sau đó là bụng.
Còn có cơ bụng, đường nhân ngư, đi xuống nữa là một cây dương vật đang ngủ, trứng dái được dấu trong lông cu màu đen.
Tiếp theo là cặp đùi thon dài, thiếu niên đi chân trần, tóc còn đang nhỏ nước.
Chu Y hít sâu một hơi, đột nhiên đóng cửa lại.
Có chút lớn.
Không đúng không đúng, hiện tại không phải là lúc nghĩ đến cái này.
Cô hít sâu
3, 2, 1.
“Tích tích nannan”
Cửa mở.
Vẫn là người đàn ông trần ͙truồng kia.
Chu Y kinh sợ rồi.
Thiếu niên hẳn là cũng bị dọa sợ, ánh mắt ướt dầm dề dừng trên người Chu Y, giống như cô là một kẻ bắt cóc xông vào nhà hắn.
Chu Y ngửa đầu che lại hai mắt của mình, cô sống không còn gì luyến tiếc nói, “Anh bạn, có thể mặc quần trước rồi nói sau được không?”
Thiếu niên vẫn duy trì tư thế ban đầu, cứ ngây ngốc nhìn cô.
Cho đến khi Chu Y lên tiếng nhắc nhở, hắn mới đột nhiên phản ứng lại, lần nữa chui vào phòng tắm.
Chu Y vẫn luôn chú ý động tác của hắn.
Ôi, eo này không tồi đấy.
Chu Y bất chấp nghĩ, cô trực tiếp gọi điện thoại cho Chu nữ sĩ, kết quả lại thấy điện thoại của mẹ ở huyền quan.
Ngay cả điện thoại cũng không mang theo???
Chu Y thấp thỏm nuốt một ngụm nước miếng, tay chân cô nhẹ nhàng vào phòng bếp.
Lúc quay ra, trong tay cô đã có thêm một con dao phay.
Chu Y cầm dao phay lần nữa bốn mắt nhìn nhau với thiếu niên.
Thiếu niên rõ ràng sợ hãi lùi về sau một bước, vành tai vẫn còn ửng hồng.
Hắn nắm chặt khăn lông trong tay, lắp bắp mở miệng, “Chị, chị...”
Chị?
Thấy hắn lớn lên đẹp như vậy, Chu Y cảm thấy rất bất mãn với Chu nữ sĩ.
“Cậu là con riêng của mẹ tôi à??”
Thiếu niên liều mạng lắc đầu, “Không, không phải, chị, chị bỏ…bỏ dao xuống trước đi.”
“Hôm nay cậu phải nói rõ ràng cho tôi biết, nếu không thì cảm thấy đầu mình sắp bốc khói đến nơi rồi, cô mỗi ngày yêu Chu nữ sĩ như thế Sao Chu nữ sĩ lại có đứa con khác chứ?
“Tôi nói cho cậu biết, đừng có bao giờ chọc giận tôi ” Chu Y bị kinh ngạc nước mắt rơi đầy mặt, vừa vào nhà đã phải nhìn thấy cơ thể người không mặc quần áo, thậm chí còn không nhận được cái ôm thân yêu từ mẹ cô. Cô khổ sở quá, nhưng cô vừa trải qua khóa huấn luyện quân sự nên sẽ không nhận thua nhanh như vậy. Mỗi ngày đều bị huấn luyện làm cho tinh thần của Chu Y trở nên rất mạnh mẽ.
“Tôi biết đánh nhau theo cách của quân đội ”
Lời tuyên bố to như vậy làm cho mẹ Chu và ba Chu vừa bước vào nhà phải trầm mặc.