“A…”
Triệu Trân Châu kinh ngạc kêu ra tiếng, Lệ Phong Niên thừa dịp này thâm nhập đầu lưỡi vào tɾong, nhanh chóng quân quýt dây dưa với cái lưỡi của cô…
Anh ra sức mút vào, đầu lưỡi ướt nóng liếm hàm răng Triệu Trân Châu, cũng câu lấy đầu lưỡi cô, hai người nhanh chóng dính vào nhau, bên tai nghe được tiếng mút nước bọt chậc chậc.
Bạn giường cũng có yêu cầu hôn môi sao?
Câu hỏi nhanh chóng hiện lên tɾong đầu Triệu Trân Châu, tɾong khoảnh khắc lại bị môi lưỡi Lệ Phong Niên cắn nuốt.
Cánh tay của cô không biết từ khi nào đã ôm lấy cổ Lệ Phong Niên, thân thể hai người dán chặt kín không kẽ hở, lộng ngực theo phập phồng theo hơi thở, bầu vú mềm mại cọ xát lồng ngực cứng rắn…
Sau đó cùng là Lệ Phong Niên ôm Triệu Trân Châu không buông tay, mà cô thì duyên dáng ngẩng cổ, lưu luyến hôn môi với Lệ Phong Niên.
Môi răng quyến luyến, sa vào khoáı cảm đầu lưỡi mang lại.
Bọn họ không thèm để ý đên sánh mắt người xung quanh, vừa nóng bỏng lại triền miên.
Lệ Phong Niên không chỉ mút vào mà còn gặm cắn môi cô, để lại dấu vết nhàn nhạt, chờ đến khi Triệu Trân Châu đau đến nhíu mày mới dùng đầu lưỡi nóng ẩm liếm láp, dịu dàng trấn an.
Triệu Trân Châu không ngừng thừa nhận khoáı cảm, chìm sâu tɾong đó, bị anh trêu đùa tới lui, đến hô hấp cũng phải dựa vào Lệ Phong Niên đút cho.
Nụ hôn sâu như vậy, là trải nghiệm cô chưa từng có.
Cô không chỉ thân thể mềm nhũn vô lực, mà ngay cả linh hồn cũng sắp bị người đàn ông này mút đi mất rồi…
Hôn đến sau cùng, là Lệ Phong Niên thoả hiệp trước.
Anh nhếch môi cười như không cười, buông lỏng đôi môi Triệu Trân Châu bị hôn đến sưng đỏ ra, llực giam cầm cô cũng nhẹ đi không ít.
Triệu Trân Châu còn chưa kịp hoàn hồn, không thể rời khỏi Lệ Phong Niên, vẻ mặt mê ly ngẩng đầu truy đuổi, còn duỗi đầu lưỡi liếm cánh môi Lệ Phong Niên, thoa nước miếng khiến môi anh sáng bóng.
Liếm vài cái, tiếng mút chậc chậc mới đánh thức cô dậy, bừng tỉnh hoàn hồn.
Nhưng đã muộn, người xung quanh đều đã thấy rõ hành vi dâm đãng của cô.
Nụ hôn này, khiến bọn họ xem đến máu nóng sục sôi, đôi tay không khống chế được mà vuốt ve bạn nữ / bạn nam bên cạn♄.
Người khác còn như thế, huống chi là đương sự Triệu Trân Châụ
Kết thúc nụ hôn kích tình, mặt cô đỏ rần lên, lồng ngực rung động chưa từng dừng lại, thở gấp một lúc, tɾong thân thể như có ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt, khiến cô cảm thấy khô nóng không thôi, đến khoang miệng cũng như bị vắt cạn nước.
Cô đang tham luyến môi lưỡi của anh…
Cùng với đó là tiểu huyệt khát khao được cây gậy thịt lấp đầy…
Càng tham luyến, lại càng khiến cô si mê người đàn ông này…
Triệu Trân Châu bỗng không nỡ buông tay, ngón tay bất an níu lấy áo khoác tây trang của Lệ Phong Niên.
Thì ra bị bạc bạch nhiều sẽ sinh ra tình cảm.
Lệ Phong Niên để mặc cô dựa sát vào mình thân mật quyến luyến, anh liếm môi, đầu lưỡi nếm được vị ngọt nhàn nhạt, tɾong hơi thở cũng có, tất cả đều là hươռg vị phát ra từ trên người Triệu Trân Châụ
Hai người lại ôm nhau hồi lâu, Triệu Trân Châu miễn cưỡng nhớ đến chuyện trước đó.
“Lệ tổng, tay anh… Có thể rút ra không?”
“Đương nhiên là có thể.”
Lệ Phong Niên không làm khó cô, nghe lời rút ngón tay từ tɾong hoa huyệt khít khao của cô.
Chẳng qua.
Đáy mắt anh lại hiện lên vẻ giảo hoạt.
Khoảnh khắc ngón tay rời đi, rất“không cẩn thận” mà móc lấy chiếc quần chữ T dán vào hoa huyệt của Triệu Trân Châu, dùng sức kéo ra