Trong thời gian này đừng nói đến việc vất vả nữa, nhưng mà, ba vẫn bận rộn như con quay, không dừng lại ở đó, năm mươi lăm tuổi, ông rõ ràng có một cuộc sống tốt đẹp, nhưng trông lại nhìn giống như một ông già xấu xí ở độ tuổi sáu mươi.
Mỗi khi mẹ nhắc đến chuyện này, đôi mắt luôn luôn rất buồn, vuốt ve hình ảnh của ba mình khi còn trẻ hết lần này đến lần khác, đắm chìm mình trong quá khứ mà không thể nào thoát ra được.
Kết quả bây giờ bà đang nằm trên giường, bị cảm xúc chi phối dẫn đến cũng không thể ngủ, trong lòng không ngừng niệm câu nói của mẹ Uớc gì được gặp cha con sớm hơn.
Mẹ gặp được ba sớm hơn thì tốt rồi.
Mẹ gặp được ba sớm hơn thì tốt rồi.
Mẹ gặp được ba sớm hơn thì tốt rồi.
Những lời này lúc nào cũng vang vọng trong đầu của Hạ Tường Vi, cô lúc nào cũng mơ mơ màng màng, đầu óc không tỉnh táo, cũng không biết ngủ hay tỉnh.
Cô cảm giác mình rất mệt mỏi, cực kì mệt mỏi, giống như trèo núi lội suối, đi bộ ngàn vàn dặm vậy, cô mệt đến sắp không thở nổi, cô cũng không rõ, mình làm sao có thể ngủ được và làm sao có thể mệt mỏi thành như vậy.
“Này, đừng ngủ nữa ”
“Ai vậy, ai ngủ ở cổng Học viện Hải quân ”
“Sợ là lại đến vì Hạ Quý Sở Tán tỉnh không được, trực tiếp ngất xỉu ở chỗ này ”
Hạ Tường Vi cảm thấy xương mình đau như bị gãy vậy, xung quanh cô có rất nhiều tiếng ồn, cô có chút kỳ quái, chẳng lẽ là mẹ vào phòng cô, bật TV lên?
Mẹ đang lay cô sao?
Cánh tay cô bị lay, cô mở mắt ra một cách khó khăn “Mẹ, con mệt quá, để con ngủ một chút...”
Lời nói tiếp theo của cô cũng không thốt ra được, cô hoàn toàn buồn ngủ, trên người cũng không đau nữa, bởi vì cô không thể kinh ngạc hơn nữa, cô, cô đang ở đâu?
Cô mở mắt ra, nhìn thấy một đám người vây quanh mình chỉ trỏ, quần áo trên người bọn họ tuy rằng gọn gàng, nhưng vừa lỗi thời vừa quê mùa, không, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm rõ ràng là mùa đông, bọn họ, bọn họ sao lại mặc quần dài váy dài?
Còn nữa, còn có, cô còn đang mặc đồ ngủ nằm trên đường như thế nào?
Cô mặc kệ người bên ngoài chỉ trỏ, cô vừa khiếp sợ cũng vừa khủng hoảng chống đỡ đứng dậy nhìn về phía xung quanh.
Học viện Hải quân miền Nam.
Ở trong phim cổ trang, Học viện Hải quân miền Nam, sao lại quen thuộc như vậy?