Hạ Quý Sở cũng muốn nghe cô nghĩ như thế nào, đi theo vào phòng, lúc này mới phát hiện mấy ngày không gặp, cô gái đã biến căn phòng đơn sơ sửa soạn đến mức khiến anh cũng sắp không nhận ra.
Sạch sẽ gọn gàng không nói, trên tường dán đầy giấy vẽ, có ͼhân dung nhân vật, có hoa gà cá côn trung, còn có các loại tranh hoạt hình anh chưa từng thấy qua, anh có chút không thể tin được hỏi cô “Những thứ này, đều là em vẽ?”
“Đúng vậy, vẽ cũng được đúng không?”
“Quá tốt Biết vẽ là tốt rồi, nếu tương lai anh có con gái, anh cũng sẽ đưa con bé đi học vẽ ”
Hạ Tường Vi sửng người tɾong giây lát, như thể liên kết thời gian và không gian trước đó, tuy rằng cô vẽ không tệ, thật ra khi còn bé cô thí¢h chơi, cũng không muốn ngoan ngoãn ngồi học vẽ với thầy giáo, là ba cô cứng rắn ép cô đi đăng ký lớp năng khiếu, lúc này mới có cô biết vẽ như bây giờ
Hạ Tường Vi có chút không biết được người ba g͙ià nua của mình là vì cái gì kiên quyết cố chấp để cô đi học vẽ tranh?
Có phải là từ sâu tɾong xương cốt của ông thí¢h môn nghệ thuật hội hoạ này hay không, hay là cô xuyên không vốn là một mắt xích tɾong lịch sử? Có phải cô đã làm cho Hạ Quý Sở trẻ tuổi có hứng thú với hội họa không?
Hạ Quý Sở không chú ý tới sự khác thường của Hạ Tường Vi, anh đi tới trước cửa sổ, nhìn trên bệ cửa sổ có thêm năm sáu chậu hoa cỏ, anh dở khóc dở cười nói “Anh nói nè, em họ, em thật sự là không biết củi gạo đắt như thế nào a, em vừa mới tới, liền mua những thứ này cũng không thể ăn không thể uống, kế tiếp nếu em khởi nghiệp không thành công, em định ăn cái gì? Uống cái gì vậy? Em muốn quay về cũng phải mua vé máy bay chứ. Đúng rồi, em đã báo cảnh sát ở sở cảnh sát nào vậy, hành lý của em có lấy lại được chưa? Giấy tờ tùy thân của em đâu? Nếu không có giấy tờ tùy thân, em cũng không thể làm ăn.”
Một câu nói, khiến cho trái tim Hạ Tường Vi tràn đầy tham vọng của cô liền lộp bộp lỡ một nhịp Tại sao cô lại quên chuyện chứng minh thư?
Nói đến chứng minh thư, tɾong lòng Hạ Tường Vi cảm thấy thấp thỏm, những thứ khác đều có thể từ từ làm lại từ đầu, nhưng chứng minh thư thì không giống vậy, nó quan trọng cỡ nào, không cần nói cũng biết.
Bây giờ cô còn chưa triển khai hoạt động gì, thuê nhà cũng dùng tên của ba cô, tiền của ba cô, một khi cô muốn bắt đầu cuộc sống cá nhân của cô, không có chứng minh thư thì vô cùng khó làm, nói không chừng còn bị coi là một người vô danh không rõ, bị bắt
Nhưng mà, cô đâu có thứ gì bị trộm đâu, cô cho dù có nói tên đồn cảnh sát nào, cũng không tìm được cái gọi là hành lý của cô
Quả nhiên một lời nói dối cần vô số lời nói dối để lấp liếm.
Cô dứt khoát đập cái bình rách nát , lại tìm một lý do què quặt, ba cô có tin hay không Nói không chừng, cô ở chỗ này sinh tồn không nổi, ngược lại tɾong cái rủi có cái may lại xuyên không trở về
Vò đã mẻ rồi thì chính là cái vò mẻ, không cần phải giữ cẩn thận nữa.
Vì vậy, cô vểnh mặt lên, đem hết diễn xuấtcả đời của mình ra, nhìn người ba trẻ tuổi cao lớn anh tuấn của mình nói vô cùng ͼhân thành “Anh họ, xin lỗi, em nói dối rồi, thật ra, hành lý của em không phải là bị trộm, mà là, mà là bản thân em không cẩn thận bị mất, em xuống máy bay liền tìm một khách sạn, buổi tối không cẩn thận làm hư cái ßếp của bọn họ, đốt cháy hành lý cũng đốt cháy phòng của bọn họ, tiền trên người cũng vì chuyện đó mà bồi thường hết rồi, em sợ anh mắng em ngu ngốc, cho nên em không dám nói thật với anh. Anh họ, anh sẽ không trách em, phải không? Anh sẽ không quan tâm đến em hả?”
Hạ Tường Vi nhìn người đàn ông trước mắt này thật sự là ba cô, biến thành em họ lại biến thành anh họ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt phượng hẹp dài mà chỉ những mỹ nam cổ đại mới có, cho dù tɾong lòng vô cùng hoảng hốt nhưng mặt cũng không đỏ, tim không đập nhìn thẳng vào mắt ông, cố gắng biểu hiện ra sự vô tội, bất đắc dĩ và sự ͼhân thành của mình.