⬅ Trước Tiếp ➡
“ Lộ Tinh Không sớm đã hiểu rõ câu nói của Lộ Phồn Tinh có ý gì.”
“Đối với Lộ Tinh Không mà nói, ba chữ này thể hiện cho cái mà cô muốn in giữ trong lòng, nhưng cô hết cách để loại bỏ người thứ 3 kia, người mà kể từ khi sinh ra đã được đặt ở trên đích,có quyền lực tuyệt đối, có thể nghiền nát những sinh mệnh nhỏ bé như cô.”
Trong giây lát, một bóng người nào đó xuất hiện trong phòng khách.
“Tinh Không? Sao cô lại ở đây?”
Giọng nói tao nhã, ánh mắt nhẹ tựa hoa đào mê hoặc người khác, dáng đứng cùng với khuôn mặt vô cùng hoàn mỹ……Gần một năm đã trôi qua, nhưng khí chất của hào môn công tử đó càng ngày càng thêm xuất chúng, không hề giảm bớt đi một chút nào. 
Quan trọng là khí chất của người đó ẩn chứa một thần thái ưu nhã, làm cho Lộ Tinh Không cho rằng giữa bọn họ bất quá chỉ là lâu quá rồi không gặp, mà không phải là đã từ biệt trong không khí không hề vui vẻ kia.
Trong lòng của Lộ Tinh Không như có cảm giác như ngũ vị tạp trần, nếu không phải ở đây làm ra chuyện lung tung ở cái nơi này thì có lẽ cô cả đời cũng sẽ không phải gặp lại anh ta.
Lộ Phồn Tinh nói cô nhất định sẽ lúng túng, thực ra thì người làm sai không phải là cô, hà cớ gì cô phải bối rối cơ chứ?
Có gì đâu cơ chứ, cố gắng ổn định lại nỗi đau trong lòng đi.
“thời gian một năm ngắn ngủi đó, lại cứ giống như là hành tinh này đã quay được 100 năm vậy, vậy mà Lộ Tinh Không coi như chưa có gì xảy ra, Lạnh lùng thốt ra một câu, “ Lâu rồi chúng ta không gặp ha.”
Sở Vân Triết đang muốn bước lên phía trước, lại bị ngăn cản bởi một người
“Anh Vân Triết, sao bây giờ anh mới tới, người ta đã đợi anh lâu lắm rồi đó.”
Giọng nói lanh lảnh mỹ miều của Lộ Phồn Tinh vang lên, làm cho Lộ Tinh Không nghe xong toàn thân lập tức nổi hết gai ốc, Cô nàng này có nhất thiết phải giả tạo như vậy hay không.
SỞ Vân Triết rốt cuộc cũng không đi tới được chỗ Lộ Tinh Không, nhíu mày quay đầu gạt tay của Lộ Phồn Triết khỏi người mình, “ Điều hòa mở lớn như thế , sao lại dám ăn mặc hở hang đến như vậy?”
“ em không sao, ban nãy em mới từ trong phòng bước xuống.” Lộ Phồn Tinh cười ngọt ngào, e thẹn ôm lấy tay của Sở Vân Triết, ánh mắt khiêu khích nhìn Lộ Tinh không. 
Lộ Tinh Không cong cong khóe môi, đúng là trai tài gái sắc, tốt nhất là hai người nên ở bên nhau cả đời đi, đừng có mà ra ngoài hãm hại tới người khác.
Mấy thứ nhạt nhẽo ban phát miễn phí này cô thực không có chút hứng thú gì xem cho cam.
 
Miễn phí cực lớn
Lộ Tình Không giương tay lên, chỉ quả tâm có hình parabol rơi chính xác vào cái thùng rác cách đó không xa .
Cô hài lòng gật gật đầu , rồi ngã xuống ghế sô pha tiếp tục giấc ngủ.
Sở Vân Triết, “……”
Lộ Phồn Tinh, “……”
“Nơi này không tiện nói chuyện, chúng ta lên lầu hai đi.”
“Tình Không cô ấy……”
“tôi cũng không biết cô ấy vì lí do gì mà xuất hiện ở đây, có thể là tới vay tiền hoặc là trốn nợ ……” Lộ Phồn Tinh thanh âm rất nhỏ, hơi hơi cúi đầu, trong giọng nói có chút oan ức, cũng có chút phiền muộn.
Lộ Tình Không đứng ở một nơi mà cô ta không nhìn thấy,nhếch nhếch khóe môi khinh bỉ.
Sở Vân Triết còn không phải là vì ghét bỏ cô bởi cô chẳng những là con riêng mà còn có tính cờ bạc và có một người cha nợ nần ngập đầu sao.
Cô từ trước đến nay chưa từng mặc cảm vì điều đó, từng đồng từng hào mà cô tiêu đều do bản thân nỗ lực kiếm được,số nợ mà cô giúp Lão Lộ trả tất cả cũng là do cô dùng chính sức lao động của mình để có được. 
Cô không cướp không trộm của ai, sống một cách quang minh lỗi lạc không hổ thẹn với bản thân, nhưng, tất cả những nỗ lực của cô ,trong mắt những con người ở xã hội thượng lưu này lại không đáng một xu..
Nhát dao này của Lộ Phồn Tinh này đâm cũng thật đúng chỗ.
Lộ Tình Không dứt khoát ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào Lộ Phồn Tinh, mở ra tay, “Lộ Phồn Tinh, lấy một trăm mấy chục vạn đưa cho chị tiêu ,dạo này quả thật là rất túng.”
“Cô……anh Vân Triết , cô ta……”Giọng nói càng nũng nịu đến nỗi có thể vắt ra nước.
Sở Vân Triết nhíu mày, sự khoan dung ban đầu trong ánh mắt Lộ Tình Không đã thay đổi , thậm chí còn mang thêm phần chán ghét.
“Tình Không, Phồn Tinh không phải cây để hái ra tiền, những sự việc như này , một lần là quá đủ rồi.”
Vẫn ánh mắt như vậy, Lộ Tình Không vẫn điềm đạm như nước hồ chỉ nhè nhẹ gợn sóng.
Những việc như này chỉ một lần là đủ....
Lộ Tình Không nhìn chằm chằm Sở Vân Triết không hề chớp mắt, ánh mắt sâu thẳm,là nỗi bi thương khó có thể diễn tả được.
Có lẽ con gười này từ trước đến nay không hề hiểu cô.
Bất luận là quá khứ, hay là hiện tại, Lộ Tình Không cô đều không có nghĩ tới muốn Lộ Phồn Tinh vay tiền, lần kia là Lộ Phồn Tinh biết Lão Lộ xảy ra chuyện, chủ động hẹn cô ra ngoài, chủ động đề xuất việc vay tiền , anh “Trùng hợp” đi ngang qua và nhìn thấy.
Anh không tin cô.
“Bạch gánh chịu tội danh, tiền xuống dốc, trên thế giới này nào có như thế tiện nghi sự tình!” Lộ Tình Không hướng về phía Lộ Phồn Tinh nâng nâng cằm, “Tiền đâu?”
“ Anh Vân Triết ……” Thanh âm kia, càng thêm nũng nịu.
“Tình Không, đủ rồi!” Sở Vân Triết thanh âm không lớn,nhưng vô cùng sắc lạnh.
“Tất cả đều làm loạn cái gì !?” Đó là một người đàn ông lớn tuổi nhưng tiếng nói vô cùng quyền uy.
Lộ Tình Không theo tiếng âm thanh quay đâu lại nhìn, một người mặc bộ đồ tang màu đen, ít khi nói cười, thoạt nhìn cho ta cảm giác vô cùng uy nghiêm.
Nhìn kỹ, Lộ Tình Không phát hiện, gương mặt người đàn ông này so với Lão Lộ có vài phần tương tự.
“Ông nội ……”
“Ông Lộ……”
⬅ Trước Tiếp ➡