Từ trước đến giờ anh không biết rằng phụ nữ có thể đùa dỡn như thế này.
“yên phận chút đi”
Không biết có phải vì ngã đau, hay là vì cái ôm của người đàn ông này quá đỗi ấm áp, hay vì bị anh ta xem thường, hay vì cô mất tích lâu như thế, lại không có một ai nhớ đến cô, cô rốt cuộc đã sống với bao nhiêu trắc trở như vậy.
Nước mắt cứ bất giác tuôn trào, thấm đẫm bờ vai vững trãi của người đàn ông ấy.
“khóc cái gì?”
Một người đàn ông xa lạ, một chiếc ôm ấm áp, hít thở không khí trong lành mát lạnh bên ngoài, khiến một Lộ Tình Không luôn rất cứng rắn nay một phút mềm yếu.
“có ai từng tìm tôi chưa?” Lộ Tình Không sụt sịt mũi, nói với cái giọng mũi, bày ra bộ mặt đáng thương.
Cảm thấy được bờ vai ướt đẫm nước mắt, ánh mắt liền nhìn xa xăm.
“cô tạm thời không được cử động nhiều, ở đây, cũng không tiện để hỏi thăm, nhưng cô có thể liên hệ với gia đình” Sở Ngự Bắc nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, coi cô như người nhà.
“không cần đâu” Lộ Tình Không cảm thấy hormone của mình rất lạ, nếu không thì sẽ không có chuyện khác người như thế, cô ngậm ngừng rồi nói tiếp “có thể đồng ý với tôi không truy cứu tội của công ty được không?”
Sở Ngự Bắc không nhờ rằng trong lúc như thế này cô nhóc này vẫn nghĩ đến người khác, hắn đã cho đóng cửa công ty tài vụ đó cũng chỉ là lúc nóng giận. Sau đó mới phát hiện có chút ý nghĩa.
“mấy người chọc giận tôi rồi”
“tôi thay mấy người hứng đạn rồi”
Lộ Tình Không ngước mắt sáng long lanh lên nhìn anh ta, một mặt tỏ ra cô bị thương rất nặng.
“đáng đời” hai chữ thốt ra từ miệng người đàn ông này thật lạnh nhạt, lại là lời nói chân thật.
Xe của anh ấy có thiết bị cải trang cùng với hệ thống phòng ngự vô cùng tốt, nếu như không phải Lộ Tình Không chặn xe, tên đó vốn đã không có cơ hội bắn một phát đạn, cứ coi như bắn đi, thì cũng không gây được bất cứ thương tích nào, cho nên, cô đáng đời.
“anh..hụ hụ hụ (tiếng ho)...” câu nói đó Lộ Tình Không cảm thấy quá máu lạnh, một người đứng đầu của đất nước ngồi ở hàng ghế thứ 2, một người công dân nhỏ bé vì anh ta mà trúng đạn, chỉ nói mỗi câu “cô đáng đời”
Như này phải máu lạnh đến mức nào mới có thể nói được như thế?
Sợ Ngự Bắc bình thản nhìn cô, bỗng nhiên xoay người đi ra ngoài.
“phó tổng thống, xin anh”
Sở Ngự Bắc vẫn không quay đầu, chỉ để lại cho Lộ Tình Không cái bóng lưng lạnh lùng đến vô cùng.
Dường như những hành động gần gũi vừa nãy chỉ là một cơn mê, thân phận địa vị giữa họ như hai đường thẳng song song quá xa cách.
chuyện không do mấy người quyết
Sở Ngự Bắc kêu Thiệu Nhiên giúp Lộ Tình Không băng bó lại một lần nữa, cũng sắp xếp cho một vệ sĩ ở bên trong trông coi.
Lúc Tần Hãn tiến đi vào, Sở Ngự Bắc đang đứng lặng ở bên cửa sổ, đầu ngón tay có vài chấm đỏ ẩn hiện, nhè nhẹ sương trắng vây quanh anh, thoàn thân toát lên vẻ thần bí, không thể với tới.
Ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng thâm sâu đến khó lường của anh, nếu không nhầm thì đang ngó nhìn ra ngoài cửa sổ.
“thưa ngài, có lẽ là người bên tư lệnh làm, vị trí phó tổng thống vốn đã không theo ý ngài, nếu tổng thống không kiên trì, e rằng……”
Sở Ngự Bắc liếm liếm khóe môi, ngồi trở lại ghế, thuận tat rập điếu thuốc, giọng nói trầm thấp cũng càng lạnh nhạt hơn, “Hắn theo ý hay không với tôi đều không quan trọng, vị trí này, chỉ có tôi muốn làm hoặc là không muốn làm hay không mà thôi, không tới phiên người khác khoa chân múa tay.”
“đến lúc đáp lễ lại hắn ta vài phần rồi, đi thu sếp đi.”
“vâng, thưa ngài, tôi biết nên làm như thế nào.”
Sở Ngự Bắc phất phất tay, ý bảo Tần Hãn đi ra ngoài.
Tần Hãn đứng yên tại chỗ, muốn nói lại thôi.
“Có gì cứ nói.”
“Phu nhân cố ý để ngàicùng con gái của tư lệnh đính hôn, chuyện này……” anh lo rằng lần ra tay này, ngộ nhỡ ảnh hưởng đến mối quan hệ của hai bên thì sẽ không được hay cho lắm.
Thực ra hôn nhân với chính trị, có mối quan hệ mật thiết, tùy theo nhu cầu mỗi người, cũng là lẽ thường tình, chỉ là lòng tham của lão này khó có thể nắm lấy.
“Tần Hãn, người con gái đó tên là gì?”
Tần Hãn có hơi ngạc nhiên, lời nói này có phải là sự thay đổi quá nhanh rồi không?
Sở Ngự Bắc nhướng mày,liếc mắt nhìn hắn một cái.
“Lộ Tình Không, Tình Không trong tình không vạn dặm, mười tám tuổi, sinh viên năm nhất,làm tài vụ kiêm sổ sách cho công ty Vạn Lợi Đạt.” Tần Hãn tra được những gì liền khai báo thành thật
“Lộ Tình Không……” bờ môi mỏng của Sở Ngự Bắc khẽ mở, suy ngẫm một chút, rồi mới gật gật đầu, “Đi ra ngoài đi.”
Thật là không nhận ra được là nhóc con đó đã lớn rồi.
Nói đến nước này, Tần Hãn cũng không nói được gì hơn, cũng có thể nói là không có lập trường gì để nói.
Lộ Tình Không cũng không biết,sự biến mất của cô khiến cho nhà họ Lộ gặp sóng to gió lớn.
“sao rồi? Người xinh đẹp làm sao mà không thấy xuất hiện vậy?” Lộ Tình Không giống như trong phút chốc đột nhiên bốc hơi khỏi thế giới này vậy, không thấy bóng dáng đâu nữa, Lộ Sùng Hoa chính giận tím mặt.
“cha, con có cái gì mà không nói với cha, nó chắc chỉ là đi ra ngoài giải sầu, sẽ sớm quay về thôi.” Lộ Viễn Kiều hiểu con gái mình , sẽ không làm mấy cái chuyện khác thường như thế, có lẽ là do những chuyện ông dấu giếm bao năm nay, nên ra ngoài đi dạo thôi.
“Hừ!” Lộ Sùng Hoa hừ lạnh một tiếng, “Lại cho con thời gian là ba ngày, nếu xử lý không tốt, đích thân ta sẽ ra tay!”
“Cha,chắc suy nghĩ của Tình Không cũng chỉ như những đứa cô gái bình thường khác, nên cần phải kiên nhẫn, nó đã không muốn thì không ai ép được nó cả, cha cứ như này, kè kè bên nó cũng không tác dụng gì.”
Ngay từ lúc đầu Lộ Viễn Kiều đã biết là không nên quay về, sớm đã cảm nhận được lúc người nhà họ Lộ tìm bọn họ, nên đem con gái cao chạy xa bay rồi.
“là một quân cờ không có tác dụng gì cho nhà họ Lộ thì chỉ là quân cờ vứt đi, ta không ngại gì vứt bỏ nó đi cả!”