Tôi để tóc xoăn mì tôm thì liên quan gì đến anh?
Mục Lăng đập vô lăng, “Đẹp, trong lòng anh luôn thích ni cô đầu trọc, qua lại với nhiều phụ nữ như vậy, nhưng chưa từng có một người nào có dáng vẻ ni cô, anh vẫn rất tiếc, bà xã, em đi cạo nhanh đi, anh thật coi trọng em nha.”
Cố Bình An xém chút nữa là phun một ngụm máu ra ngoài, con mắt trợn lên tròn tròn, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Mục Lăng, vốn tưởng rằng Mục Lăng sẽ tức giận, dù sao trong tự điển của người đàn ông này hẳn là không cho phép người khác cự tuyệt.
Kết quả tới đây chỉ một câu, đối với Cố Bình An thuần khiết mà nói, đây quả thực là vô liêm sỉ.
“Sao lại giận rồi?” Trong đôi mắt như sói của Mục Lăng, dường như ẩn giấu một chút ý cười, nhìn kỹ lại không giống, vẫn là một dáng vẻ hung tàn, “Là em nói muốn cạo trọc, anh cũng nói anh có tiếc nuối, bà xã, em muốn hi sinh thỏa mãn tiếc nuối của anh, anh rất cảm động, nói sai ở đâu sao.”
“Có người nào từng nói anh rất muốn ăn đòn hay không?” Cố Bình An hỏi.
Thật sự rất muốn ăn đòn!!
Cô rất muốn đấm vào mặt hắn một quyền cho sưng phù lên, làm sao bây giờ?
Mặt mày Mục Lăng chìm xuống, khí thế bức người, “Ai dám nói anh muốn ăn đòn? Người nào nói anh muốn ăn đòn sẽ bị anh đánh cho đến vợ của hắn cũng không nhận ra, nếu không phải vậy thì cũng bị dìm xuống giữa sông.”
“Nha.” Cố Bình An cũng không biết dũng khí đến từ đâu, “Mục Lăng, anh thật muốn ăn đòn, tôi rất muốn đánh anh.”
Mục Lăng nhìn về phía trước con đường, chăm chú suy nghĩ, “Bà xã, còn chưa chơi qua em, đem em đánh đến không thành hình người thì khá là đáng tiếc, em còn có giá trị lợi dụng, thi thể chìm giữa sông thì cũng có chút đáng tiếc, em nói, nên làm sao bây giờ?”
Cố Bình An, “……….”
“Bà xã, về nhà anh liền chơi em, sau đó sẽ đánh em được không?” Mục Lăng thành tâm thỉnh cầu, dáng vẻ hết sức chính nhân quân tử.
Mặt Cố Bình An đều đỏ hết lên, “Mục Lăng, anh thật xấu a, nói chuyện đừng có vô liêm sỉ như vậy được không?”
“Nơi nào vô liêm sỉ? Trên là một động từ a, anh nói có đúng không? Thế nào?”
Cố Bình An giận, đầu óc của cô bị lừa đá nên mới đi đấu võ mồm với Mục Lăng, thật là làm cho cô tức đến nội thương, Cố Bình An vẫn luôn là một cô gái lạc quan thích ứng với mọi hoàn cảnh, đây là lần đầu tiên bị một người chọc tức đến nỗi phong độ đều mất hết.
Quá ghê tởm.
Mục Lăng lại trêu Cố Bình An vài câu, Cố Bình An lười biếng nhắm mắt dưỡng thần, không muốn đáp lại hắn chút nào, lãng phí lời nói.
Đến chỗ đèn xanh đèn đỏ, Mục Lăng dừng xe lại, nghiêng đầu nhìn Cố Bình An, buổi trưa ánh mặt trời vừa vặn, màu vàng kim nhàn nhạt bao phủ lên trên mặt cô, sợi tóc màu đen nhẹ nhàng lay động, mang theo một mùi hương thoang thoảng sạch sẽ.
Mục Lăng không nhịn được hít sâu, hưởng thụ loại hương thơm sạch sẽ này.
Người phụ nữ bên cạnh đều trang điểm dày đặc, mang theo hương nước hoa, cho dù là người phụ nữ trong lòng hắn thích, cũng hầu như mang theo một luồng nước hoa nhàn nhạt, lần đầu tiên dựa gần một người phụ nữ như vậy, trên người cô lại không có chút mùi hương nhân tạo nào.
Da thịt trắng nỏn, không tỳ vết, dưới ánh sáng rực diễm lệ như vậy, trên mặt cũng không tìm ra một chút tỳ vết nào, chỉ có thể nhìn thấy lông tơ lờ mờ, da dẻ hồng hào, tràn đầy sức sống và trẻ trung.
Buổi tối ngày hôm ấy sắc trời quá đen, Cố Bình An lại đi quá vội vàng, hắn nhìn lầm.
Hắn thu hồi lời nói của hắn.
Sắc đẹp chừng này, hắn không thất vọng chút nào, Cố Bình An so với trong hình, ngoài đời đẹp và trẻ trung hơn rất nhiều, vượt qua mong đợi của hắn.
Mục Lăng cười nhạt, Cố Vân, ông đúng là sinh ra một đứa con gái thật đẹp để trả nợ.
Cho dù Cố Bình An là người chết, bị người khác nhìn chằm chằm như thế, cũng sẽ nhảy ra khỏi quan tài, cô quay đầu qua, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Mục Lăng, “Có phải cảm thấy bản cô nương ta xinh đẹp như hoa, như tiên nữ hạ phàm phải không?”
Mục Lăng chăm chú suy nghĩ, thực sự nghiêm túc, “Không đến mức tiên nữ hạ phàm, nhưng xinh đẹp như hoa thì đúng thật.”