⬅ Trước Tiếp ➡
khỏi bật cười.
Bảo An bị lăn tới nơi hẻo lánh thì cố hết sức đứng lên, đi tới trước mặt Đào Anh Thy, dường như đang nghiêm túc tự hỏi có nên đi tới nữa hay không
‘Đào Anh Thy cuối cùng cũng ngồi dậy khỏi đám trẻ, mấy bé trên người
nhao nhao rơi xuống, Bảo Nam còn ghé vào lưng Đào Anh Thy, có ý định trèo
lên, chân ngắn nỗ lực không ngừng. “Bảo Nam, đừng nghịch nữa, coi chừng ngã đấy” Đào Anh Thy nhắc nhở.
“Con không sợ, con là “tiến xí” lợi hại nhất!” Bảo Nam giơ cao hay tay, sau.
đó bịch một tiếng, rơi từ trên người Đào Anh Thy xuống đất. “Là chiến sĩ” Đào Anh Thy sửa lại
“Mẹ ơi mẹ ơi, hôm nay con lại được phiếu bé ngoan!” Bảo Vỹ cười hì hì giơ phiếu bé ngoan in hình một bông hoa nhỏ, hai mắt long lanh chờ đợi được khen. “Giỏi lãm!” Đào Anh Thy khen ngợi.
“Con cũng nhận được phiếu bé ngoan!” Bảo Long cũng lấy ra phiếu bé ngoan của mình.
“Con nữa? Giọng nói đáng yêu của Bảo My vang lên.
‘Đào Anh Thy nhìn về Bảo Hân, Bảo Hân nói: “Mẹ ơi, con tặng người khác rồi” Đào Anh Thy gượng cười, lại đưa cho bé trai nào rồi đúng không?
Bảo Nam vất vả lảm mới trèo được lên lưng Đào Anh Thy, quơ một tay
nói: “Mẹ ơi, con cũng có phiếu bé ngoan, nhưng Bảo An không có!”
Bảo An đứng ở nơi đó, ưỡn cái bụng tròn trịa, vẻ mặt như bị ai gõ một cái.
Sinh sáu
Đào Anh Thy vội vàng an ủi: “Không sao đâu Bảo An, lần này không được hì lần sau cố gắng, cố lên!”
“Vâng ại” Bảo An gật đầu, mắt ánh lên vẻ kiên định.
Đào Anh Thy nhìn về phía dì Hà: “Dì Hà, dì về đi”
“Được, vậy tám giờ sáng mai tôi lại tới”
“Vâng”
Di Hà đi rồi, trong nhà chỉ còn lại Đào Anh Thy và sáu đứa nhỏ.
‘Đào Anh Thy bắt đầu pha sữa cho sáu đứa nhỏ.
“Sữa pha xong rồi đây!” Đào Anh Thy nói xong, sáu đứa bé liền tụ lại cùng một chỗ, đứng trước mặt cô, ngước gương mặt bánh bao nhỏ nhắn, gào
⬅ Trước Tiếp ➡