Nghe thấy Tô Như Quân không có chuyện gì, Tô Ảnh vui mừng mà khóc.
Cô không ngừng nói lời cảm ơn với bác sĩ, giờ khắc này, cô vô cùng cảm kích trời xanh.
“Thế nhưng, viện phí của mẹ cô lại tốn nhiều thêm một chút. Cô Tô, nếu hôm nay lại không đóng đủ tiền phí, chỉ có thể dừng thuốc thôi.” Bác sĩ nhìn dáng vẻ chật vật của Tô Ảnh, cũng biết cô gái xinh đẹp này đã thật sự cố gắng hết sức, nhưng nơi này là bệnh viện, không phải chỗ làm từ thiện, ông cũng không biết làm sao được.
Tô Ảnh yên lặng gật đầu: “Vâng, cháu nhất định sẽ đóng đủ! Xin bác sĩ đừng dừng thuốc của mẹ cháu! Cầu xin bác sĩ!”
Bác sĩ thở dài một tiếng, lấy giấy tờ mới nhất đưa cho Tô Ảnh, lắc đầu rời đi.
Tô Ảnh nắm hóa đơn trong tay, cả người run rẩy.
Con số ở trên đó, khiến cho mắt cô liền đỏ lên.
Cô muốn khóc, mà lại không dám khóc.
Cô không thể để cho người khác nhìn thấy được, bởi vì cô lo lắng người khác sẽ nói cho mẹ cô biết cô đã khốn khổ chật vật như thế nào.
Cách đó không xa, ngoài cửa sổ, Mộc Minh không nhịn được hỏi: “Tổng giám đốc, phòng bệnh của ông Diệp ở phía trước.”
Phó Thịnh không hề động đậy, cứ lẳng lặng nhìn cô gái đang không kiềm chế được mà khóc ở ngoài phòng bệnh gần đó.
Mới chỉ mấy tiếng đồng hồ mà cô như là đã trải qua biến cố kinh thiên động địa.
Nhìn người phụ nữ kia khóc tuyệt vọng như thế, không hiểu sao lại khiến trái tim anh nghẹn lại.
Cô khóc đến thương tâm như vậy, bước chân của Phó Thịnh, không kìm lòng được mà đi về phía trước một bước.
Nhưng ngay sau đó liền dừng lại.
Anh muốn nhìn một chút, người phụ nữ đó sẽ làm như thế nào.
Người phụ nữ trước mặt cầm lấy giấy tờ, khi nhìn ra ngoài cửa sổ, vốn là sửng sốt, ngày sau đó hung hăng lau nước mắt rời đi, Phó Thịnh thấp giọng nói: “Từ từ, đi qua xem.”
Mộc Minh khó hiểu nhìn Phó Thịnh, Phó Thịnh đã cất bước đi nhanh về phía Tô Ảnh.
Ở xa, Phó Thịnh liền nhìn thấy Tô Ảnh chạy về chỗ bãi đỗ xe ở cửa bệnh viện, ngăn cản một chiếc Audi A4 màu đỏ, vừa đứng chặn vừa hô to: “Điền Mỹ Hòa, chị muốn đuổi em cũng được, nhưng phải trả lại tiền lương cho em!”
Phó Thịnh bỗng nhiên nở nụ cười, hóa ra không phải quả trứng tròn mềm, lại còn biết đòi tiền.
Khóe miệng của Phó Thịnh nhếch lên: “Thông tin của cô ấy.”
Mộc Minh lập tức đưa máy tính cho Phó Thịnh.
Đôi mắt của Phó Thịnh rủ xuống, nhanh chóng quét qua một lần, nhẹ nhàng nở nụ cười: “Thú vị!”
Xem ra, cô thật sự không phải là món quà mà những người đó tặng cho anh?
Vậy là, thực sự cô xuất hiện trước mặt mình chỉ là ngẫu nhiên? Có thú vị, thú vị.
“Dẫn cô ấy qua đây.” Phó Thịnh nói xong câu đó, xoay người rời đi.
1: Hi vọng (1)
Trong mắt Mộc Minh hiện lên chút kinh ngạc, nhưng ngay lập tức chấp hành mệnh lệnh rời đi.
Tô Ảnh lo sợ bất an đi theo Mộc Minh tới một căn phòng.
Lần đầu tiên cô biết được, trong bệnh viện này còn có một phòng bệnh xa hoa cao cấp như thế.
Trên người Tô Ảnh vẫn mặc lễ phục lúc rời đi, bây giờ đã trở nên nhàu nhĩ không thể tả.
Mộc Minh nói với Tô Ảnh: “Cô đi rửa mặt một chút, rồi đến gặp tổng giám đốc.”
Vẻ mặt Tô Ảnh đầy khó hiểu nhìn Mộc Minh, Mộc Minh cũng không giải thích thêm gì cả, chỉ đưa cho cô một túi giấy.
Tô Ảnh cúi đầu nhìn lướt qua, cô biết nhãn hiệu này, là một nhãn hiệu quốc tế lớn, chắc không phải là đang sỉ nhục quần áo của cô chứ?
Tô Ảnh cũng biết dáng vẻ của mình bây giờ có bao nhiêu chật vật, thế nên cũng không từ chối, cầm quần áo mà Mộc Mình đưa cho đi vào toilet.
Vào bên trong, Tô Ảnh mới biết được, hóa ra toilet cũng có thể thiết kế xa hoa như thế.
Cô nơm nớp lo sợ nhanh chóng rửa mặt, lau hết đi nước mắt trên mặt.
Lúc thay quần áo, phát hiện là một bộ quần áo cực kỳ bình thường, cô mới hoàn toàn yên tâm.
Đẩy cửa ra, tóc dài vắt qua đầu vai, váy dài màu lam tươi mát, làm nổi bật lên làn da trắng như tuyết của cô, sáng ngời rực rỡ, khuôn mặt thanh tú thuần khiết.
Lúc Tô Ảnh đi ra, đôi mắt giống như bức tranh của Phó Thịnh liền mở to trong giây lát.
Giống, quá giống. Giống như thật sự là cô vậy.
Tô Ảnh ngẩng đầu, liền thấy Phó Thịnh, trong nháy mắt liền chết trân tại chỗ, hơi co quắp ngón tay, mở miệng nói giọng đầy bất an: “Nghe nói anh… anh đồng ý cho tôi mượn tiền bạc…”
Tiếp theo đó, Tô Ảnh cũng không nói ra được.
Cô không biết nên nói tiếp như thế nào rồi.